Hiển thị các bài đăng có nhãn Nhịp-Sống-Trẻ. Hiển thị tất cả bài đăng
Hiển thị các bài đăng có nhãn Nhịp-Sống-Trẻ. Hiển thị tất cả bài đăng

Thứ Năm, 18 tháng 7, 2013

Cái chết bi thương Mối tình giữa cô sinh viên và gã xe ôm

Người dân sống trong khu trọ ngửi thấy một mùi hôi thối khó chịu bốc ra từ phòng của Xuân. Phá cửa phòng xông vào, ai nấy đều hoảng sợ khi thấy Xuân đã chết.

Thi thể nạn nhân được đưa đi.

Mối tình giữa cô sinh viên và gã xe ôm

Nạn nhân được xác định là Hồ Thị Xuân (22 tuổi, ngụ ở tỉnh Đồng Tháp), sinh viên ngành kế toán của một trường cao đẳng ở TP.HCM. Theo chủ trọ nơi cô đang sinh sống thì khoảng một năm trước, Xuân đến thuê phòng trọ tại hẻm 21, khu phố 3, phường Thạnh Mỹ Lợi, quận 2 này.

Vừa dọn về được vài tháng thì Xuân quen Sơn, một người dân địa phương sống bằng nghề chạy xe ôm trước hẻm 21. Thời gian đầu, hằng ngày Sơn đưa đón Xuân đi học, chở đi uống cà phê và thỉnh thoảng ghé phòng Xuân tâm sự. Sau một thời gian cưa cẩm, giữa Sơn và Xuân đã nảy sinh tình cảm. Tiếp đó, người dân sống cùng dãy trọ ngạc nhiên khi thấy cô sinh viên trẻ đẹp đồng ý cho Sơn chuyển qua sống chung phòng với mình như vợ chồng. Hàng ngày sau khi chở Xuân đi học, Sơn trở lại chạy xe ôm ngay trước cổng trường, tối lại đi đón Xuân về phòng. Đặc biệt từ ngày Sơn qua chung sống thì những người trong dãy trọ cũng không còn tiếp xúc với Xuân, họ thấy Xuân và Sơn cứ sáng tối đi về, ít khi mở cửa phòng giao tiếp với ai.

Theo nhận định của nhiều người thì Xuân là một cô gái cao ráo và khá xinh, nhanh nhẹn. Ngoài việc học, Xuân còn làm thêm ở các shop thời trang để kiếm tiền trang trải cho cuộc sống và gửi tiền về nhà trợ giúp gia đình. Trong thời gian đầu ai cũng nghĩ giữa Xuân và Sơn có cuộc sống rất hạnh phúc dù chênh lệch nhau về tuổi tác, nghề nghiệp đặc biệt chưa được pháp luật công nhận. Nhưng thời gian gần đây Xuân thường xuyên đi làm về muộn nên Sơn bắt đầu nghi ngờ. Cách đây vài tuần, tình cờ Sơn đọc tin nhắn trong ĐTDĐ của Xuân thì phát hiện Xuân có người yêu mới tên H. Trầm trọng hơn khi Sơn còn phát hiện mối tình mới này của Xuân đã kéo dài gần nửa năm nay mà Sơn không hề hay biết.

Bị người yêu bội bạc, Sơn thỉnh thoảng có ghen tuông và đánh đập Xuân. Đồng thời yêu cầu Xuân phải chấm dứt chuyện tình cảm với H. nếu không sẽ giết Xuân rồi tự tử. Biết chuyện, người nhà của Xuân từ Đồng Tháp cũng tìm đường lên chỗ trọ, khuyên Xuân nếu không có tình cảm thì sớm chấm dứt chuyện tình cảm với Sơn mà đi tìm hạnh phúc mới. Để lảng tránh Sơn, Xuân gọi một người chị họ đang làm công nhân đến ở chung. Tuy nhiên, Sơn vẫn hay đến phòng trọ và sau đó đã đuổi người chị của Xuân đi ở nơi khác. Ngày 12/7, sau khi dọn đi, cô chị họ của Xuân có trở về lấy đồ nhưng thấy cửa đóng ở ngoài, nhìn qua cửa sổ cô chị họ thấy Xuân nằm trên nệm cứ tưởng Xuân còn ngủ nên không gọi mà quay về.

Xác chết trong phòng trọ

Những ngày sau đó nhiều người sống trong dãy trọ cảm thấy lạ lùng vì nhiều ngày không thấy Xuân về phòng, đồng thời cũng không thấy Sơn lui tới, la mắng Xuân như những ngày trước. Không những thế, người dân sống trong các phòng trọ xung quanh còn ngửi thấy một mùi hôi thối khó chịu tựa như mùi hôi của xác động vật phân hủy. Nhiều đứa trẻ trong xóm bị nôn tháo, khóc suốt ngày vì ngửi phải mùi hôi. Nhiều người lớn cũng đã thấy ghê sợ vì ngửi phải mùi hôi này, tất cả các phòng trọ xung quanh hầu như đóng cửa suốt mấy ngày liền.

Chiều 13/7, vì là ngày cuối tuần nên nhiều người trong khu trọ đã tổ chức tìm kiếm nguyên nhân của mùi hôi khó chịu kia. Sau khi lùng sục khắp nơi, mọi người dừng trước cửa phòng của Xuân. Nhìn qua cửa sổ, người dân trong dãy trọ thấy Xuân nằm bất động trên nệm giữa phòng, chăn đắp từ chân tới ngực nhưng gọi mãi không thấy trả lời. Cũng trong thời gian đó, người nhà của Xuân ở Đồng Tháp gọi điện cho Xuân nhưng không thấy bắt máy nên đã đón xe lên thành phố tìm Xuân. Sau khi báo với chủ nhà, mọi người tiến hành mở cửa thì một cảnh kinh hoàng đã diễn ra. Xuân nằm bất động trên nệm. Đặc biệt trên người nạn nhân vẫn còn mặc áo khoác, đeo bao tay tránh nắng. Thi thể đã tím tái, trương phình, hai mắt bị phồng to lên và bốc mùi nồng nặc.

Ngoài ra các vật dụng trong phòng không hề bị xáo trộn, chiếc xe gắn máy của nạn nhân vẫn còn. Nhận được tin báo, ngay lập tức Công an quận 2 đã có mặt để khám nghiệm hiện trường, đồng thời đưa thi thể nữ sinh xấu số ra khỏi khu dân cư, dùng thuốc khử mùi để khử sinh khí phòng bệnh lây nhiễm cho người dân, phục vụ công tác điều tra. Đến sáng 14/7, Công an quận 2 đã đến niêm phong hiện trường để phục vụ điều tra làm rõ. Cùng ngày, thi thể cô sinh viên xấu số Hồ Thị Xuân cũng được gia đình đưa về quê an táng.

Dãy phòng trọ nơi phát hiện thi thể của Xuân.

Gã lái xe ôm và bức tâm thư xin lỗi gia đình

Người dân sống trong dãy trọ cho biết, trước đó khoảng 18h ngày 11/7, họ thấy Xuân đi làm bằng xe gắn máy về, vẫn đeo găng tay, mặc áo khoác nhưng vừa vào tới phòng thì đóng cửa lại. Ngay sau đó Sơn cũng đi xe gắn máy tới, phía trước xe có mang theo một bịch đựng hoa quả. Sau vài lời qua lại, cả hai vào phòng và đóng cửa, từ đó những người hàng xóm không thấy phòng Xuân mở cửa ra lần nào nữa. Sáng hôm sau khi dậy đi làm họ thấy cửa phòng trọ của Xuân đã bị đóng và bị khóa từ bên ngoài, họ cứ tưởng Xuân đã đi làm sớm như mọi khi.

Sau khi khám nghiệm tử thi, Công an quận 2 đã tiến hành kiểm tra phòng trọ của Xuân để tìm các chứng cứ cũng như tang vật phục vụ cho việc điều tra vụ án thì bất ngờ phát hiện trong cuốn sổ của Xuân có một tờ giấy A4, đó là bức tâm thư của Sơn viết sau khi giết chết Xuân. Trong bức tâm thư Sơn không hề nói rõ là mình đã giết chết Xuân vì lý do gì, đồng thời cũng không nói rõ sẽ đi đâu sau khi gây án. Bức tâm thư chỉ viết vỏn vẹn một phần tư trang giấy với nội dung chủ yếu xin lỗi gia đình Xuân và bố mẹ Sơn vì mình đã gây ra tội giết người.

Theo nhận định ban đầu của Công an quận 2 thì rất có thể Xuân bị giết chết khi bị siết cổ vào chiều 11/7. Sau khi giết Xuân xong, để có thời gian tẩu thoát, Sơn đã trải nệm rồi lấy chăn đắp lại từ dưới lên đến cổ giống như người đang ngủ. Còn việc trước khi chết Xuân vẫn còn đeo bao tay, mặc áo khoác giống hệt như mới ở ngoài đường về thì theo nhận định của Công an quận 2, rất có thể ngay sau khi cả hai vừa cùng vào phòng thì Sơn đã ra tay lúc Xuân chưa kịp tháo găng tay và áo khoác ra. Tiếp đó Sơn thu dọn hiện trường, viết bức tâm thư nói trên và giấu trong cuốn sổ. Sơn ra khỏi phòng, khóa cửa và bỏ đi ngay trong đêm.

Hung thủ tìm cái chết trong khách sạn Ân Tình

Sau khi giết chết Xuân, Sơn đến thuê phòng tại khách sạn Ân Tình 2 (873, đường 3 - 2, phường 7, quận 11, TP.HCM) bảo là ở vài ngày. Sáng 16/7, chủ khách sạn mở cửa ra thì phát hiện Sơn đã chết trên giường, xung quanh có nhiều nước do Sơn nôn mửa ra, người không có vết thương. Rất có thể Sơn đã uống thuốc để tự tử.

Khách sạn Ân Tình nơi phát hiện Sơn tự tử vào sáng 16/7.

Sau khi khám xét phòng của Xuân, ngoài chiếc xe gắn máy ra, Công an quận 2 còn phát hiện trong ví có khá nhiều USD, tiền ngoại tệ của nhiều nước trên thế giới. Ngoài ra còn phát hiện một máy tính bảng trong đó có nhiều hình ảnh của Xuân với H. (người yêu mới học cùng lớp với Xuân. Vì có H. nên Xuân đòi chia tay với Sơn) chụp khi đi dã ngoại, trong đó có nhiều cảnh rất thân mật. Theo một nguồn tin thì trong khoảng thời gian còn là sinh viên ngoài việc làm thêm ở một shop thời trang ra thì Xuân còn giao du nhiều với khách nước ngoài trên các tàu du lịch ở khu vực bến Bạch Đằng và sông Sài Gòn.

Trước khi chết, Sơn có để lại một bức tâm thư với nội dung: “Bố mẹ xin hãy tha lỗi cho đứa con bất hiếu. Là anh cả trong nhà, con không những không lo được gì cho các em, không làm tròn chữ hiếu mà còn gây nên tội giết người, để lại bao phiền hà cho ba mẹ và các em. Ba mẹ đừng qua đau lòng vì con. Xuân đã phản bội con, dù sống với con nhưng vẫn quan hệ với người khác, con không thể tha thứ cho Xuân được…”.
Nhật Minh

Thứ Ba, 16 tháng 7, 2013

Yêu dự phòng

Vũ lại nói đến chuyện cưới xin. Tôi vẫn lắc đầu và nói chưa đến lúc.

Những dấu hỏi về tình yêu được sắp xếp lại và tương lai của nó là cái gì bỗng trở nên xáo trộn về cả hai phía. (Ảnh minh họa).

Hãy chờ đã! Tôi nói thế không biết đến mấy lần trong năm nay, mỗi khi Vũ nêu chuyện đưa gia đình đến nhà tôiăn hỏi.

Vũ tỏ vẻ sốt ruột ra mặt. Còn tôi lại nghĩ vẫn còn có những điều gì đó phân vân chưa thể quyết đã đến lúc sẽ dọn về nhà Vũ ở. Dễ đến 4 năm nay, tôi thường tự hỏi rằng, liệu Vũ đã là chỗ dựa thật vững chắc cho hạnh phúc và cuộc sống tương lai của mình chưa. Đụng đến khía cạnh nào, tôi cũng chưa có đáp án cuối cùng.

Hằng, bạn tôi luôn luôn có triết lý rằng, hôn nhân là mồ chôn của tình yêu. Vậy nên, một là trước khi về nhà chồng hãy sống cho tình yêu thời son trẻ thật đã đời đi cái đã; còn hai là hãy cân nhắc về tiềm lực kinh tế gia đình của người mà mình sắp lấy làm chồng mới nên có quyết định cuối cùng. Tôi thấy có lý và luôn luôn kiểm soát tình yêu của mình với Vũ mấy năm nay, nên vẫn chưa thể gật đầu đồng ý.

Phải nói Vũ yêu tôi hơn tôi yêu Vũ. Nếu chia tỉ lệ yêu trong cuộc tình của chúng tôi, thì Vũ 7 phần, tôi chỉ có 3. Ngay từ cái thuở mới gặp cách đây 4 năm, Vũ chỉ là một trong 10 anh chàng ở khóa trước, được xếp vào danh sách sẽ lựa chọn cho tình yêu của tôi.

Vũ cũng như mấy anh chàng khác đầu tiên chỉ nhìn chằm chằm vào cặp đùi tròn lẳn của tôi rồi cứ thế đi theo lẵng nhẵng đằng sau để hỏi xin số điện thoại. Tôi đều cho hết. Từ đó cuộc lựa chọn bắt đầu. Ấy là câu chuyện vào mùa hè cách đây 4 năm, khi cả trường chúng tôi đi nghĩ ở bãi tắm Đồ Sơn.

Cuối cùng tôi chọn Vũ, vì có nhiều lý do đáng yêu hơn các anh chàng khác đã từng bày tỏ tình cảm của mình. Trước hết Vũ khỏe mạnh, cao lớn và có gương mặt rất đàn ông, cho dù vẫn còn có nét hơi khờ khạo, đồng quê, qua ánh mắt, bởi chưa xóa hết được cái chất còn ngờ nghệch, thật thà của người miền biển Nam Định.

Nhưng ngược lại, Vũ chiều tôi hết mực. Chính vì mấy lần cố ý làm nũng để kiểm soát từng anh chàng một, trong những tình huống riêng tư khác nhau, tôi mới thấy Vũ là số một. Tôi đòi đi xem ca nhạc. Vũ có vé liền. Tôi đòi mua một đôi giày cao gót. Vũ đưa tôi đi chọn ngay, không hề phân vân.

Thế là hàng ngày Vũ đưa tôi đi học, trước sự xôn xao của những anh chàng lớp khác đã từng ngỏ lời với tôi. Mọi người đều nhìn hút theo bóng dáng của tôi với Vũ mà trầm trồ khen ngợi. Nào là đẹp đôi tương xứng. Hay có người còn ví chúng tôi như một cặp nghệ sĩ điện ảnh. Tôi luôn đi giầy cao gót, khi thì váy ngắn khoe cặp đùi trắng muốt, khi thì khoác bộ áo để lộ gần hai phần ba ngực căng phồng.

Còn Vũ cũng sắm được mấy bộ cánh nom khá lịch sự đi bên cạnh nên làm nhiều cô tỏ vè ngưỡng mộ. Tất nhiên có người dè bỉu chê bai đó. Cô bạn nói đến tai rằng, nom tôi như con bé nhà hàng hay chuyên phục vụ quán Karaoke. Hoặc có một anh chàng còn ví tôi là gái nhảy, suốt ngày khoe đùi, hở vú, trễ mông. Ha! Ha! Ha!


Cuối cùng tôi chọn Vũ, vì có nhiều lý do đáng yêu hơn các anh chàng khác đã từng bày tỏ tình cảm của mình. (Ảnh minh họa)

Tôi cười to và cho rằng mấy cái anh chàng thích mình quá và tỏ ra ghen với Vũ mà thôi. Kệ! Hơi đâu mà nói lại. Cho thiên hạ thèm rỏ dãi ra...

Thế rồi, mọi chuyện cứ trôi đi. Tình yêu cứ trôi đi. Những nụ hôn và những cuốc du ngoạn đây đó cũng dần vào dĩ vãng. Sau khi ra trường mọi chuyện bắt đầu đánh đồng tình yêu của tôi, khi một hôm Vũ đưa tôi về nhà ở Hải Thịnh, Nam Định. Vũ muốn giới thiệu tôi với gia đình, như để khoe người yêu với bà con làng xóm, và cũng là để xem ý kiến nhận xét của cha mẹ anh chị ở quê ra sao.

Nhưng quả thực tôi choáng luôn với gia cảnh của Vũ. Đúng với nghĩa là nhà tranh vách đất. Hình như tôi chỉ thấy trong nhà có cái xe đạp, hay cái ti vi nhỏ, chứ chung quanh không hề có cái gì gói là có thể kể tên. Tôi chớp chớp mắt để định thần hay là mình vừa đi ngoài nắng vào nên hoa mày, chóng mặt không nhận biết được mọi thứ.

Nhưng thề là tôi không nhầm. Đúng chỉ có nhà tranh vách đất. Dân biển, đánh cá và làm muối mà, cần gì nhà cao đẹp, sang trọng. Tôi tự biện thế, nhưng rồi lại nghĩ chả lẽ mọi thứ là sự thật khi mình trở thành con dâu của cái ngôi nhà này. Mọi người cứ nhìn chằm chằm vào cặp đùi mây mẩy của tôi, trong đôi giày da cao gót.

Ai cũng mắt tròn, mắt dẹt trầm trồ lên rằng, thằng Vũ "tồ" nhà này rước một cô tiên về nhà. Bọn trẻ thì ngồi quanh vây lấy tôi để ngắm đôi mi cong của tôi như một sự kỳ dị ở cái vùng quê mặn mòi, đầy nắng gió này.

Tôi bỗng thấy mình trở nên xa lạ, cho dù Vũ cứ dặn dò tôi hãy giữ bình tĩnh và đừng tỏ ra e ngại gì. Nhưng mọi chuyện đâu cứ kệ là được. Coi như Vũ đã làm được một việc nổi đình nổi đám với làng xóm mình. Mọi người xem tôi như một vật thể trên trời rơi xuống vậy. Họ bàn tán ồn ào.

Người người đi ra đi vào nhìn tôi với sự tò mò đến khủng khiếp. Thế là tối hôm đó, tôi nằng nặc đòi bằng được Vũ đưa tôi lên thành phố để ngủ ở khách sạn, chứ không thể ở lại ngôi nhà tranh vách đất ấy một phút nào nữa. Vũ lắc đầu ngao ngán nhìn mọi người tỏ vẻ trách móc rồi xin phép bố mẹ đưa tôi đi coi như kết thúc một ngày về.

Thế là từ đó, mọi chuyện không thể ngọt ngào như trước nữa, bởi mọi sự đã bị đánh động từ trong tâm trí tôi. Những dấu hỏi về tình yêu được sắp xếp lại và tương lai của nó là cái gì bỗng trở nên xáo trộn về cả hai phía. Vũ hứa sẽ lao động cật lực để xây dựng một tương lai cho tôi.

Nhưng tôi lại tự hỏi là đến bao giờ mới có cái tương lai đó. Vũ còn nói sẽ nói với bố mẹ và anh chị bán hết gia sản, đất cát ở quê để lo một chỗ ăn ở cho tôi. Vậy đến bao giờ, liệu với số tiền ở quê ấy sẽ được mấy mét ở cái thành phố phồn hoa này. Vũ nói hiện cứ thuê nhà ở cái đã rồi dần dần sẽ tính. Lo tính thế nào. Dần dần là bao giờ? Mọi sự như không thể. Tình yêu trong tôi thấy nhẹ bẫng hẳn. Vũ thì vẫn nặng lòng và lại những ngày đưa đón tôi đến công ty, rồi mới đến nơi làm việc của mình.

Thế là tôi đâm nghi ngờ chính sự lựa chọn của mình và không còn thấy lưu luyến, nhớ nhung mỗi khi xa nhau. Tình yêu trong tôi nhạt dẫn. Mỗi lần tâm sự với Hằng, bạn cùng công ty với tôi, thì Hằng bao giờ cũng đưa ra một ý kiến là giải thoát. Nhưng bỏ ngay đâu có dễ.

Hằng lại khuyên tìm "đối tác" mới, nếu hay thì buông Vũ, còn chưa gấp người tri kỷ thì cứ giữ Vũ như một dự phòng, khi trống vắng. Và cứ coi Vũ là sự lựa chọn cuối cùng, thì có sao. Ơ! Nghĩ thế mà hay. Tôi cho đó là một sự sáng suốt trong sự lựa chọn. Thế là tôi chờ đợi "đối tác" mới. Nghĩ cho cùng đây cũng là một cuộc kiếm tìm vì tương lai và hạnh phúc của mình chứ sao.

Nhưng rồi, gần đây Vũ liên tục nói đến chuyện tổ chức đám cưới. Nghe đâu, bố mẹ cho người đi xem đường nhân duyên của Vũ, thì thầy phán Vũ phải cưới vợ, năm tới, khi bước sang 28, thì vượng phát. Nghĩa là đường tiến thân sẽ hanh thông. Mọi sự như ý. Vũ tỏ ra rất tin ở sự nghiệp của mình và đòi tôi đi đăng ký và tổ chức hôn lễ.

Tôi lắc đầu tỏ ý kiên quyết chưa đến lúc. Vũ đỏ mặt ghìm sự nóng giận, nhưng giọng nói tỏ ra gay gắt lắm. Rằng, dứt khoát năm nay phải lấy vợ. Tôi lại thêm một lần lắc đầu và nói hãy chờ thời gian nữa.

Không thuyết phục được tôi Vũ còn nói, nếu không lấy tôi, thì Vũ cũng sẽ lấy một người nào đó làm vợ. Vì chỉ có lấy vợ năm nay, thì tương lai mới sáng sủa. Tôi thì lại khích thì anh cứ lấy ai thì lấy, chứ cô dâu không phải là tôi. Vũ gầm lên. Bở anh có biết đâu, tôi đang chờ một "đối tác" mới, một cơ hội cho một tương lai.

Tôi biết rằng Vũ yêu tôi tha thiết và chân thành và chỉ muốn cưới tôi. Nhưng biết sao được, tương lai của tôi với Vũ mù mịt chưa có lối thoát, nếu dẫn đến chuyên hôn nhân lúc này.

Có lần mẹ tôi khuyên, Vũ sẽ là một người chồng tốt đối với tôi, và tương lai phải có thời gian. Hạnh phúc là cái gốc, là cuộc sống thứ hai tươi đẹp và có ý nghĩa của tình yêu, cứ cưới đi. Nghe thì có vẻ mùi mẫn, nhưng đó là quan niệm hạnh phúc của những thập niên 70, thế kỷ trước. Bất đắc dĩ mới phải chấp nhận. Hẳn nhiên, Vũ chỉ là trường hợp dự phòng cho cái gọi là bất đắc dĩ đó.

Tôi thấy Hằng có lý hơn. Mình phải lựa chọn khi còn cơ hội. Tồn tại hay không tồn tại là ở thời điểm này. Mẹ tôi khuyên không nên bắt cá hai tay. Nên dứt khoát với Vũ nếu có ý định đi tìm bạn mới. Nhưng không, lời của Hằng thực tế hơn, Vũ là một dự phòng, nếu đó là sự lựa chọn cuối cùng để lấy làm chồng. Tôi bắt đầu tìm sự lựa chọn mới. Đời có một lần thôi mà. Chả dại gì.
Theo: Đang Yêu

Bài đăng phổ biến