Hiển thị các bài đăng có nhãn Tâm-Hồn. Hiển thị tất cả bài đăng
Hiển thị các bài đăng có nhãn Tâm-Hồn. Hiển thị tất cả bài đăng

Thứ Ba, 16 tháng 7, 2013

Yêu dự phòng

Vũ lại nói đến chuyện cưới xin. Tôi vẫn lắc đầu và nói chưa đến lúc.

Những dấu hỏi về tình yêu được sắp xếp lại và tương lai của nó là cái gì bỗng trở nên xáo trộn về cả hai phía. (Ảnh minh họa).

Hãy chờ đã! Tôi nói thế không biết đến mấy lần trong năm nay, mỗi khi Vũ nêu chuyện đưa gia đình đến nhà tôiăn hỏi.

Vũ tỏ vẻ sốt ruột ra mặt. Còn tôi lại nghĩ vẫn còn có những điều gì đó phân vân chưa thể quyết đã đến lúc sẽ dọn về nhà Vũ ở. Dễ đến 4 năm nay, tôi thường tự hỏi rằng, liệu Vũ đã là chỗ dựa thật vững chắc cho hạnh phúc và cuộc sống tương lai của mình chưa. Đụng đến khía cạnh nào, tôi cũng chưa có đáp án cuối cùng.

Hằng, bạn tôi luôn luôn có triết lý rằng, hôn nhân là mồ chôn của tình yêu. Vậy nên, một là trước khi về nhà chồng hãy sống cho tình yêu thời son trẻ thật đã đời đi cái đã; còn hai là hãy cân nhắc về tiềm lực kinh tế gia đình của người mà mình sắp lấy làm chồng mới nên có quyết định cuối cùng. Tôi thấy có lý và luôn luôn kiểm soát tình yêu của mình với Vũ mấy năm nay, nên vẫn chưa thể gật đầu đồng ý.

Phải nói Vũ yêu tôi hơn tôi yêu Vũ. Nếu chia tỉ lệ yêu trong cuộc tình của chúng tôi, thì Vũ 7 phần, tôi chỉ có 3. Ngay từ cái thuở mới gặp cách đây 4 năm, Vũ chỉ là một trong 10 anh chàng ở khóa trước, được xếp vào danh sách sẽ lựa chọn cho tình yêu của tôi.

Vũ cũng như mấy anh chàng khác đầu tiên chỉ nhìn chằm chằm vào cặp đùi tròn lẳn của tôi rồi cứ thế đi theo lẵng nhẵng đằng sau để hỏi xin số điện thoại. Tôi đều cho hết. Từ đó cuộc lựa chọn bắt đầu. Ấy là câu chuyện vào mùa hè cách đây 4 năm, khi cả trường chúng tôi đi nghĩ ở bãi tắm Đồ Sơn.

Cuối cùng tôi chọn Vũ, vì có nhiều lý do đáng yêu hơn các anh chàng khác đã từng bày tỏ tình cảm của mình. Trước hết Vũ khỏe mạnh, cao lớn và có gương mặt rất đàn ông, cho dù vẫn còn có nét hơi khờ khạo, đồng quê, qua ánh mắt, bởi chưa xóa hết được cái chất còn ngờ nghệch, thật thà của người miền biển Nam Định.

Nhưng ngược lại, Vũ chiều tôi hết mực. Chính vì mấy lần cố ý làm nũng để kiểm soát từng anh chàng một, trong những tình huống riêng tư khác nhau, tôi mới thấy Vũ là số một. Tôi đòi đi xem ca nhạc. Vũ có vé liền. Tôi đòi mua một đôi giày cao gót. Vũ đưa tôi đi chọn ngay, không hề phân vân.

Thế là hàng ngày Vũ đưa tôi đi học, trước sự xôn xao của những anh chàng lớp khác đã từng ngỏ lời với tôi. Mọi người đều nhìn hút theo bóng dáng của tôi với Vũ mà trầm trồ khen ngợi. Nào là đẹp đôi tương xứng. Hay có người còn ví chúng tôi như một cặp nghệ sĩ điện ảnh. Tôi luôn đi giầy cao gót, khi thì váy ngắn khoe cặp đùi trắng muốt, khi thì khoác bộ áo để lộ gần hai phần ba ngực căng phồng.

Còn Vũ cũng sắm được mấy bộ cánh nom khá lịch sự đi bên cạnh nên làm nhiều cô tỏ vè ngưỡng mộ. Tất nhiên có người dè bỉu chê bai đó. Cô bạn nói đến tai rằng, nom tôi như con bé nhà hàng hay chuyên phục vụ quán Karaoke. Hoặc có một anh chàng còn ví tôi là gái nhảy, suốt ngày khoe đùi, hở vú, trễ mông. Ha! Ha! Ha!


Cuối cùng tôi chọn Vũ, vì có nhiều lý do đáng yêu hơn các anh chàng khác đã từng bày tỏ tình cảm của mình. (Ảnh minh họa)

Tôi cười to và cho rằng mấy cái anh chàng thích mình quá và tỏ ra ghen với Vũ mà thôi. Kệ! Hơi đâu mà nói lại. Cho thiên hạ thèm rỏ dãi ra...

Thế rồi, mọi chuyện cứ trôi đi. Tình yêu cứ trôi đi. Những nụ hôn và những cuốc du ngoạn đây đó cũng dần vào dĩ vãng. Sau khi ra trường mọi chuyện bắt đầu đánh đồng tình yêu của tôi, khi một hôm Vũ đưa tôi về nhà ở Hải Thịnh, Nam Định. Vũ muốn giới thiệu tôi với gia đình, như để khoe người yêu với bà con làng xóm, và cũng là để xem ý kiến nhận xét của cha mẹ anh chị ở quê ra sao.

Nhưng quả thực tôi choáng luôn với gia cảnh của Vũ. Đúng với nghĩa là nhà tranh vách đất. Hình như tôi chỉ thấy trong nhà có cái xe đạp, hay cái ti vi nhỏ, chứ chung quanh không hề có cái gì gói là có thể kể tên. Tôi chớp chớp mắt để định thần hay là mình vừa đi ngoài nắng vào nên hoa mày, chóng mặt không nhận biết được mọi thứ.

Nhưng thề là tôi không nhầm. Đúng chỉ có nhà tranh vách đất. Dân biển, đánh cá và làm muối mà, cần gì nhà cao đẹp, sang trọng. Tôi tự biện thế, nhưng rồi lại nghĩ chả lẽ mọi thứ là sự thật khi mình trở thành con dâu của cái ngôi nhà này. Mọi người cứ nhìn chằm chằm vào cặp đùi mây mẩy của tôi, trong đôi giày da cao gót.

Ai cũng mắt tròn, mắt dẹt trầm trồ lên rằng, thằng Vũ "tồ" nhà này rước một cô tiên về nhà. Bọn trẻ thì ngồi quanh vây lấy tôi để ngắm đôi mi cong của tôi như một sự kỳ dị ở cái vùng quê mặn mòi, đầy nắng gió này.

Tôi bỗng thấy mình trở nên xa lạ, cho dù Vũ cứ dặn dò tôi hãy giữ bình tĩnh và đừng tỏ ra e ngại gì. Nhưng mọi chuyện đâu cứ kệ là được. Coi như Vũ đã làm được một việc nổi đình nổi đám với làng xóm mình. Mọi người xem tôi như một vật thể trên trời rơi xuống vậy. Họ bàn tán ồn ào.

Người người đi ra đi vào nhìn tôi với sự tò mò đến khủng khiếp. Thế là tối hôm đó, tôi nằng nặc đòi bằng được Vũ đưa tôi lên thành phố để ngủ ở khách sạn, chứ không thể ở lại ngôi nhà tranh vách đất ấy một phút nào nữa. Vũ lắc đầu ngao ngán nhìn mọi người tỏ vẻ trách móc rồi xin phép bố mẹ đưa tôi đi coi như kết thúc một ngày về.

Thế là từ đó, mọi chuyện không thể ngọt ngào như trước nữa, bởi mọi sự đã bị đánh động từ trong tâm trí tôi. Những dấu hỏi về tình yêu được sắp xếp lại và tương lai của nó là cái gì bỗng trở nên xáo trộn về cả hai phía. Vũ hứa sẽ lao động cật lực để xây dựng một tương lai cho tôi.

Nhưng tôi lại tự hỏi là đến bao giờ mới có cái tương lai đó. Vũ còn nói sẽ nói với bố mẹ và anh chị bán hết gia sản, đất cát ở quê để lo một chỗ ăn ở cho tôi. Vậy đến bao giờ, liệu với số tiền ở quê ấy sẽ được mấy mét ở cái thành phố phồn hoa này. Vũ nói hiện cứ thuê nhà ở cái đã rồi dần dần sẽ tính. Lo tính thế nào. Dần dần là bao giờ? Mọi sự như không thể. Tình yêu trong tôi thấy nhẹ bẫng hẳn. Vũ thì vẫn nặng lòng và lại những ngày đưa đón tôi đến công ty, rồi mới đến nơi làm việc của mình.

Thế là tôi đâm nghi ngờ chính sự lựa chọn của mình và không còn thấy lưu luyến, nhớ nhung mỗi khi xa nhau. Tình yêu trong tôi nhạt dẫn. Mỗi lần tâm sự với Hằng, bạn cùng công ty với tôi, thì Hằng bao giờ cũng đưa ra một ý kiến là giải thoát. Nhưng bỏ ngay đâu có dễ.

Hằng lại khuyên tìm "đối tác" mới, nếu hay thì buông Vũ, còn chưa gấp người tri kỷ thì cứ giữ Vũ như một dự phòng, khi trống vắng. Và cứ coi Vũ là sự lựa chọn cuối cùng, thì có sao. Ơ! Nghĩ thế mà hay. Tôi cho đó là một sự sáng suốt trong sự lựa chọn. Thế là tôi chờ đợi "đối tác" mới. Nghĩ cho cùng đây cũng là một cuộc kiếm tìm vì tương lai và hạnh phúc của mình chứ sao.

Nhưng rồi, gần đây Vũ liên tục nói đến chuyện tổ chức đám cưới. Nghe đâu, bố mẹ cho người đi xem đường nhân duyên của Vũ, thì thầy phán Vũ phải cưới vợ, năm tới, khi bước sang 28, thì vượng phát. Nghĩa là đường tiến thân sẽ hanh thông. Mọi sự như ý. Vũ tỏ ra rất tin ở sự nghiệp của mình và đòi tôi đi đăng ký và tổ chức hôn lễ.

Tôi lắc đầu tỏ ý kiên quyết chưa đến lúc. Vũ đỏ mặt ghìm sự nóng giận, nhưng giọng nói tỏ ra gay gắt lắm. Rằng, dứt khoát năm nay phải lấy vợ. Tôi lại thêm một lần lắc đầu và nói hãy chờ thời gian nữa.

Không thuyết phục được tôi Vũ còn nói, nếu không lấy tôi, thì Vũ cũng sẽ lấy một người nào đó làm vợ. Vì chỉ có lấy vợ năm nay, thì tương lai mới sáng sủa. Tôi thì lại khích thì anh cứ lấy ai thì lấy, chứ cô dâu không phải là tôi. Vũ gầm lên. Bở anh có biết đâu, tôi đang chờ một "đối tác" mới, một cơ hội cho một tương lai.

Tôi biết rằng Vũ yêu tôi tha thiết và chân thành và chỉ muốn cưới tôi. Nhưng biết sao được, tương lai của tôi với Vũ mù mịt chưa có lối thoát, nếu dẫn đến chuyên hôn nhân lúc này.

Có lần mẹ tôi khuyên, Vũ sẽ là một người chồng tốt đối với tôi, và tương lai phải có thời gian. Hạnh phúc là cái gốc, là cuộc sống thứ hai tươi đẹp và có ý nghĩa của tình yêu, cứ cưới đi. Nghe thì có vẻ mùi mẫn, nhưng đó là quan niệm hạnh phúc của những thập niên 70, thế kỷ trước. Bất đắc dĩ mới phải chấp nhận. Hẳn nhiên, Vũ chỉ là trường hợp dự phòng cho cái gọi là bất đắc dĩ đó.

Tôi thấy Hằng có lý hơn. Mình phải lựa chọn khi còn cơ hội. Tồn tại hay không tồn tại là ở thời điểm này. Mẹ tôi khuyên không nên bắt cá hai tay. Nên dứt khoát với Vũ nếu có ý định đi tìm bạn mới. Nhưng không, lời của Hằng thực tế hơn, Vũ là một dự phòng, nếu đó là sự lựa chọn cuối cùng để lấy làm chồng. Tôi bắt đầu tìm sự lựa chọn mới. Đời có một lần thôi mà. Chả dại gì.
Theo: Đang Yêu

Có nên cưới anh để con tôi có cha?

Tôi chưa tin tưởng rằng mối quan hệ này có thể bền vững.

Tôi phân vân có nên ghép cuộc đời mình vào cuộc đời người đàn ông này không. (Ảnh minh họa).

Lúc này tôi thật sự rất hoang mang vì không biết nên chấm dứt quan hệ với anh, dũng cảm đối diện với dư luận để làm mẹ đơn thân, hay ráng chịu ấm ức, "cắn răng" cưới anh để con tôi có cha?

Tôi và anh gặp nhau trong một sự kiện do hai công ty phối hợp tổ chức. Ngay lần gặp đầu, tôi thấy anh thật cuốn hút. Anh tự tin, hài hước và có lẽ là người hiểu biết rất rộng. Tôi linh cảm anh cũng để ý tôi vì tôi liên tục bắt gặp ánh mắt anh nhìn tôi đắm đuối và nở nụ cười thân thiện khi tôi quay đầu lại nhìn anh. Kết thúc sự kiện, anh nhanh chóng tiến tới làm quen và xin số điện thoại. Đó là ngày mở đầu cho mối quan hệ.

Chúng tôi liên lạc với nhau bằng mọi hình thức: điện thoại, yahoo, mail… Cả hai tưởng chừng rất hiểu nhau và cảm thấy vui khi nghĩ về nhau. Khoảng hai tuần sau, anh đưa tôi đi gặp gỡ bạn bè, gia đình anh. Tôi thật sự rất hãnh diện khi đi bên người đàn ông này. Tại mọi cuộc họp mặt, anh luôn là người nổi bật nhất, thông minh nhất. Biết bao cô gái ghen tị với tôi. Khi chỉ còn hai người, anh tỏ ra quan tâm đến tôi mỗi phút. Tôi có cảm giác như anh hiểu rõ mọi lời tôi nói, mọi mong muốn, cảm xúc của tôi.

Tuần thứ ba, anh đưa tôi về gặp bố mẹ. Gia đình anh vốn gia giáo, anh chị em đều có học thức cao, bố mẹ anh cũng rất hiền lành. Ngay lần đầu gặp mặt, tôi đã quý mến các thành viên trong gia đình anh, tôi thích không khí vui vẻ, cởi mở trong ngôi nhà anh đang sống. Ngày hôm ấy anh ngỏ lời yêu tôi và tôi vui mừng đồng ý ngay. Tôi không biết liệu thứ tình cảm đang nảy sinh trong tôi có thực sự là tình yêu. Tôi còn chưa kịp hiểu về người đàn ông này, nhưng lúc đó tôi chỉ nghĩ cứ yêu đi rồi từ từ tìm hiểu.

Tôi bắt đầu có nhiều nghi hoặc, do tôi vội vàng nhận lời yêu khi chưa thực sự hiểu anh, hay do khi đã là người yêu rồi người ta không cần cố gắng tỏ ra quá hoàn hảo trong mắt đối phương. Tôi mơ hồ cảm nhận sự thay đổi của anh. Anh vẫn quan tâm nhưng tỏ ra quá đòi hỏi. Anh vô tư ở lại nhà trọ của tôi, sử dụng tiền của tôi và muốn tôi sống với anh như vợ chồng vì theo anh “yêu là không tính toán, yêu là phải dành cho nhau tất cả”. Tôi không đồng ý với quan điểm và hành động ấy thì anh quay ra trách móc, hờn dỗi. Khi tôi nhường nhịn, anh lại tìm đến với tôi nhiều hơn.

"Tôi có nên cắn răng cưới anh để con tôi có cha?". (Ảnh minh họa).

Anh thường xuyên có những cuộc gặp gỡ bạn bè thâu đêm. Đôi khi anh đưa tôi đến các cuộc nhậu đó khiến tôi cảm thấy ngột ngạt và thấy anh đốt thời gian cho những chuyện không đâu. Tôi góp ý thì anh bảo: “Đó là công việc của anh, là quan hệ của anh”. Lúc cạn tiền, anh lại dùng tiền của tôi tiếp tục chén thù chén tạc với bạn bè. Tôi bất lực nhìn anh say khướt mỗi đêm. Trong khi đó, anh không chú tâm làm việc. Anh vẫn mơ mộng rằng anh có nhiều mối quan hệ thì không cần lo gì cả.

Rồi tôi có thai. Anh đồng ý cưới và lên kế hoạch cho hai gia đình gặp nhau. Tuy nhiên, tôi lại phân vân có nên ghép cuộc đời mình vào cuộc đời người đàn ông này không. Tôi chưa tin tưởng rằng anh sẽ chăm lo được cho gia đình nhỏ của mình, không tin vào mối quan hệ này có thể bền vững. Càng ngày tôi càng nhận ra hai người trái ngược nhau quá nhiều trong suy nghĩ và tôi cũng không đủ khả năng có thể thay đổi được tính cách của anh.

Nhưng nếu tôi chấm dứt quan hệ thì đứa con sinh ra sẽ mất đi niềm hạnh phúc có đầy đủ bố mẹ. Tôi cũng sẽ đối diện với áp lực dư luận, cuộc sống trước mắt sẽ gặp nhiều khó khăn hơn. Tôi đã 29 tuổi rồi, ở tuổi này cơ hội làm lại đã hẹp đi rất nhiều. Tôi nên từ bỏ hay tiếp tục tiến hành làm đám cưới?

Đến khi tôi trách mình không kiểm soát được bản thân thì đã muộn. Mọi chuyện đã đi quá xa và quá nhanh. Tôi nên làm gì vào lúc này?
Theo: Tuổi Trẻ

Thứ Hai, 15 tháng 7, 2013

Sợ ế, chán ngấy người yêu nhưng vẫn cố

Em đã chán ngấy sống với anh nhưng nhìn lại mình đã 26, 27 tuổi, cái tuổi ế ẩm gõ cửa. Em sợ chia tay anh xong, chẳng có chàng trai nào đến với em.

Anh thì vẫn yêu, vẫn hứa hẹn đủ điều nhưng em chưa nhìn thấy sự thay đổi của anh (Ảnh minh họa).

Chúng em yêu nhau đã được 6 năm, trong khoảng thời gian đó, bọn em chung sống với nhau như vợ chồng và tình cảm càng ngày được vun đắp, ngọt ngào hơn, lớn lao hơn.

Em và anh đều đang là sinh viên năm cuối sắp ra trường.

Anh ấy là một chàng trai chịu khó, hay lam hay làm, yêu thương em hết mực. Ai cũng khen chúng em là cặp trời sinh. Tuy nhiên, không hiểu sao dạo gần đây, anh lao vào rượu chè, cờ bạc, cá độ bóng đá, bao nhiêu tiền bạc hai đứa tích góp dành cho đám cưới cứ thế không cánh mà bay. Em buồn chán và thất vọng về anh vô cùng.

Cũng như một công thức với bao cặp đôi khác, em thuyết phục, khuyên nhủ, anh cũng ậm ừ xin lỗi nhưng đâu lại hoàn đó.

Lời nói của em chẳng còn chút giá trị, trọng lượng nào với anh. Đôi khi em nghĩ hay em đã quá nhàm với anh…

Tính tình của anh ngày một thay đổi, anh ít quan tâm tới em hơn, hay cáu bẳn. Em đã chán ngấy sống với anh nhưng nhìn lại mình đã 26, 27 tuổi, cái tuổi ế ẩm gõ cửa. Em sợ chia tay anh xong, chẳng có chàng trai nào đến với em – một cô gái có quá khứ không trong sạch.

Em cứ nấn ná hết lần này đến lần khác những mong anh thay đổi.

Anh thì vẫn yêu, vẫn hứa hẹn đủ điều nhưng em chưa nhìn thấy sự thay đổi của anh. Em sợ rằng nếu cố kiết bám lấy anh thì em chẳng thể hạnh phúc được.

Chào em gái!

Em đã cả tin và thiếu kinh nghiệm sống khi vấp ngã hết lần này tới lần khác trong mối quan hệ đầy rủi ro hiện nay.

Thứ nhất, chấp nhận chung sống với người yêu tới mức nhàm chán, để người ta bỏ ngoài tai những lời khuyên ngăn, cho dù đó là những lời tốt đẹp.

Thứ hai, em đã để lộ nỗi lo lắng “gái ế” của mình nên anh ta biết rằng em không dám bỏ anh bởi chẳng ai lấy người như em làm vợ”.

Chị nghĩ lúc này em nên tạm thời tập trung cho chuyện học hành, công việc để hoàn thành tốt sự nghiệp học tập của mình.

Bên cạnh đó, em nên tỏ rõ sự kiên quyết, rõ ràng của mình rằng nếu anh ấy không thay đổi, em sẽ chia tay.

Mặt khác, sau khi ra trường, đi làm, em hãy mở rộng mối quan hệ giao tiếp, có thể từ đó em sẽ có được cái nhìn toàn diện, sự tỉnh táo, khôn ngoan hơn khi đưa ra quyết định, lựa chọn của riêng mình.

Chị không nghĩ rằng “không trong sạch” có nghĩa là không được hạnh phúc. Em nên hiểu rằng, khi bước chân vào cuộc sống hôn nhân, cả hai còn đang say đắm nhau như sam, không rời nhau nửa bước mà còn chưa dám chắc sẽ hạnh phúc, huống chi bây giờ em đã chán ngấy anh ấy. Vậy thì hy vọng hạnh phúc là quá mong manh em biết không?

Em nên dọn ra ở riêng, tập làm quen với cuộc sống độc lập. Em hãy dành cho cả em và anh ấy một khoảng lặng để hiểu được mức độ yêu nhau sâu sắc của cả hai và đưa ra được quyết định cuối cùng.
Theo: TTVN

Chủ Nhật, 14 tháng 7, 2013

Những điều đàn ông cực thích ở phụ nữ

Lắng nghe chia sẻ của đàn ông về những gì mà họ thấy hấp dẫn ở phụ nữ, bên cạnh nét đẹp nội tâm.

"Điều gì khiến đàn ông mê phụ nữ? Với tôi, câu trả lời rất đơn giản, đó là: bikini". (Ảnh minh họa).

1. "Tôi yêu những phụ nữ luôn lưu giữ được mùi hương dịu nhẹ trên cơ thể mình. Đó là sự kết hợp tuyệt vời của nước hoa, mùi dầu gội đầu, sữa tắm, xà phòng, son môi, kem dưỡng da... hay bất cứ thứ gì khác tạo nên nét nữ tính cực kì hấp dẫn ở họ. Làm sao có thể không bị lôi cuốn khi đứng cạnh mình là một thân hình mềm mại và thơm hương. Chỉ cần nghĩ đến điều đó thôi đã khiến trái tim tôi đủ rạo rực rồi", Thắng, 29 tuổi, nhân viên tiếp thị cho biết. Anh còn chia sẻ thêm: "Sự mềm mại từ làn da, mái tóc cho đến dáng đi... đều khiến đàn ông ngây ngất. Tôi không thích những phụ nữ có vòng eo quá săn chắc. Được ôm trọn trong vòng tay mình một cơ thể mềm mại vẫn tuyệt hơn bao giờ hết".

2. "Điều tôi thích nhất ở phụ nữ đó là bản năng làm một người mẹ tuyệt vời. Họ luôn ấm áp và chăm sóc người khác chu đáo. Và nếu đó là người biết nấu những món ăn ngon thì không còn gì để nói, tôi sẽ yêu người đó đến trọn đời", Bình, 32 tuổi, giáo viên chia sẻ.

3. "Điều gì khiến đàn ông mê phụ nữ? Với tôi, câu trả lời rất đơn giản, đó là: bikini. Tất cả phụ nữ đều rất tuyệt khi xuất hiện trong những bộ quần áo "thiếu vải" đó. Dù thân hình họ có chuẩn hay không, gầy hay béo thì cũng chẳng ảnh hưởng đến cảm giác của tôi lắm. Tôi ghen tị với họ vì được sở hữu thứ trang phục "chết người" ấy", Hùng, 32 tuổi, nhân viên khách sạn tâm sự.

Không có gì khiến đôi chân của các cô gái dài hơn, sexy hơn những đôi giày cao gót (Ảnh minh họa).

4. "Tôi rất thích được trò chuyện với người con gái sớm nhận ra vấn đề và xúc cảm trong câu chuyện tôi kể. Tôi cảm giác con gái có khả năng lắng nghe tốt hơn nhiều so với bất cứ người bạn trai nào, đồng thời họ cũng biết đưa ra cách nhìn nhận vấn đề sâu sắc hơn". Đây là quan điểm của Toàn, 24 tuổi, kế toán viên.

5. "Đôi khi con gái nghĩ rằng cánh đàn ông không quan tâm bởi chúng tôi không ngồi bên bạn như những người bạn gái của bạn và kể lể với bạn rằng chúng tôi hạnh phúc thế nào mỗi khi được gặp bạn. Nhưng đó không phải là sự thật. Không giống như phụ nữ, họ dễ dàng thể hiện những gì mình nghĩ cho người khác biết, đàn ông chúng tôi rất khó bày tỏ suy nghĩ của mình. Và đó cũng chính là điều tôi đặc biệt yêu thích ở phụ nữ - những người luôn thẳng thắn, nói ra mọi vấn đề của mình, thể hiện con người thật của mình", Sơn Tùng, 35 tuổi, nhiếp ảnh gia đưa ra suy nghĩ rất đặc biệt khi chia sẻ về phụ nữ.

6. "Cơ thể phụ nữ có quá nhiều điểm hấp dẫn. Nhưng khi nhìn một cô gái bước đi trên đường phố, tôi đặc biệt chú ý đến vòng hông của họ. Với tôi, đây chính là phần đẹp nhất trên con người họ. Nó vừa tạo nên nét nữ tính, lại vừa có sức quyến rũ". Nhà báo Lê Vũ, 25 tuổi, tỏ ra khá chú trọng đến vẻ đẹp hình thức của phụ nữ.

7. "Có thể người khác sẽ cho rằng tôi không xứng là đàn ông khi ghen tỵ với cả giọt nước mắt của phụ nữ. Quả thật, phụ nữ được thoải mái thể hiện xúc cảm của mình bất cứ khi nào họ muốn. Trong khi đó, đàn ông khóc sẽ bị cho là trẻ con, mềm yếu. Chúng tôi luôn phải kìm nén những giọt nước mắt của mình và thể hiện sự mạnh mẽ trước người khác, đặc biệt là con gái. Điều đó khiến bản thân chúng tôi đôi lúc cũng thấy mệt mỏi. Vì vậy, tôi thích những người con gái không che giấu những giọt nước mắt, không giả vờ mạnh mẽ, vui vẻ khi trong lòng yếu đuối, khổ đau... Những người đó sinh ra là để đàn ông chúng tôi che chở", Hoàng, 27 tuổi, trợ lý giám đốc cho biết.

8. "Người ta nói giày cao gót là vũ khí lợi hại của phụ nữ quá đúng. Không có gì khiến đôi chân của các cô gái dài hơn, sexy hơn những đôi giày cao gót. Các bạn gái đừng nghĩ rằng chỉ họ mới yêu chuộng chúng. Đàn ông chúng tôi cũng thích mê thứ vũ khí "đặc chủng" ấy của phái yếu, trừ khi nó giúp bạn cao hơn cả chúng tôi. Những đôi giày cao gót không chỉ dừng lại ở việc tôn lên chiều cao mà nó còn khiến cho phụ nữ cực kỳ yểu điệu, duyên dáng. Và phải nói thật rằng, từ đôi giày đó, đàn ông cũng có thể mơ tưởng về chuyện lên giường với phụ nữ đấy", Chiến, 29 tuổi, quay phim.

9. "Váy ngắn, giày cao gót... chắc chắn khiến phụ nữ cực kỳ quyến rũ rồi. Nhưng hãy thử tượng tượng xem, một ngày nào đó người yêu mình không son phấn, tóc buộc cao, mặc quần áo thể thao và chạy nhảy năng động cũng hấp dẫn lắm chứ. Đừng ngại nếu khi bạn chạy bộ, tập thể dục mà mồ hôi nhễ nhại trong những bộ đồ thể thao đó. Khi ấy, đàn ông lại thấy một con người khác ở phụ nữ, một vẻ đẹp khỏe khoắn và có gì đó gần gũi với chúng tôi hơn", Mạnh, 35 tuổi, kĩ sư cơ khí nói.
Theo: TTVN

Thứ Tư, 8 tháng 5, 2013

“Người tình” của bà ngoại hiếp, giết, chụp ảnh khiêu dâm xác chết cháu gái

 Người đàn ông bị cáo buộc đã hiếp, giết rồi chụp ảnh khiêu dâm của thi thể nạn nhân tung lên mạng chính là người tình của bà ngoại nạn nhân.


Hung thủ vụ hiếp dâm, giết người man rợ chính là người tình của bà ngoại nạn nhân. Ảnh minh họa.

Stuart Hazell, 37 tuổi, bị cáo buộc tội giết người, hiếp dâm và lạm dụng tình dục một nữ sinh mới 12 tuổi. Gã tội phạm bệnh hoạn sau khi hiếp dâm nạn nhân, giết người bịt đầu mối còn chụp hình xác chết lõa lồ không mảnh áo quần để cho vào bộ sưu tập ảnh khiêu dâm của mình. Ghê tởm hơn, nạn nhân lại chính là cháu ngoại người tình của hắn.

Trong bản cáo trạng được đọc trước tòa, bé Tia Sharp, 12 tuổi, đang là nữ sinh một trường cấp hai, chuyển tới sống cùng bà ngoại Christine Bicknell, 46 tuổi tại một căn hộ ở New Addington, Croydon. Thời điểm này, bà Bicknell đang có quan hệ tình cảm và sống cùng Stuart Hazell, người tình kém bà gần chục tuổi.

Tuy nhiên, hồi đầu tháng Tám năm ngoái, bất ngờ có tin Tia bị mất tích không rõ nguyên do khiến bà ngoại, mẹ và người thân cô bé vô cùng lo lắng, tìm kiếm.

Tuy nhiên, sau khi cảnh sát tiến hành điều tra, nhanh chóng phát hiện đây là một vụ giết người với tình tiết nghiêm trọng. Hung thủ không ai khác chính là người tình Hazell của bà ngoại nạn nhân.



Hung thủ (trái) và nạn nhân (phải).

Nạn nhân bị giết chết rạng sáng ngày 3/8 nhưng phải tới tận một tuần sau, ngày 10/8 cảnh sát mới tìm được thi thể cô bé sau nhiều lần khám xét căn nhà mà bà ngoại nạn nhân và người tình chung sống. Thi thể Tia được hung thủ tỉ mỉ bó chặt trong một tấm vải bạt, giấu kín trên gác xép. Một túi bóng đen gồm quần áo, kính của nạn nhân và quân áo của Hazell dính máu cũng được gói gém cẩn thận trước khi đem đi phi tang.

Khám xét phòng ngủ của Hazell, cảnh sát còn tìm thấy hai chiếc thẻ nhớ có chứa rất nhiều hình ảnh khiêu dâm của nhiều cô gái trẻ, trong đó có cả hình ảnh và video của nạn nhân trước và sau khi chết. Hazell là một kẻ nghiện sex bệnh hoạn. Truy cập vào điện thoại của hắn, cảnh sát tìm thấy rất nhiều lượt tìm kiếm ảnh khiêu dâm. Cụm từ "Tia's body" được hắn tìm kiếm trên một web đen sau 3 ngày cô chết. 

Trong bộ sưu tập của Hazell, có 3 clip quay lén cảnh Tia đang ngủ và bôi kem dưỡng da chân và một loạt những bức hình chụp khỏa thân sau khi cô bị hắn giết. Nhìn những hình ảnh thi thể con gái trần truồng, vẫn còn be bét máu được chính hung thủ chụp lại, mẹ của nạn nhân là cô Natalie Sharp không ít người tham dự phiên tòa đã phải bật khóc vì thương xót và sợ hãi.

Ngoài ra, một món đồ chơi tình dục dính vết máu của Tia được tìm thấy trong ngăn kéo phòng ngủ của Hazell. Máu, tinh trùng của hung thủ được tìm thấy trên chăn màn, quần áo của nạn nhân.

Trước tòa, công tố viên Andrew Edis đưa ra những bằng chứng xác thực về tội ác của gã "ông hờ" bệnh hoạn. Ông khẳng định đây là một vụ hiếp dâm, giết người đặc biệt nghiêm trọng. Thấy cô gái mới dậy thì xinh đẹp nằm ngủ một mình, hung thủ không kìm được ham muốn lao vào hãm hiếp nạn nhân. Sau đó, hắn nhẫn tâm giết chết cô bé để bịt đầu mối cho hành động loạn luân của mình. Trước khi đem thi thể nạn nhân đi phi tang, gã còn tranh thủ tạo dáng khiêu dâm cho xác chết để quay phim, chụp ảnh.

Tại thời điểm xảy ra vụ án, bà ngoại Tia đang phải làm đi làm ca đêm, khi về nhà đã không thấy cháu đâu. Để đánh lạc hướng bà, Hazell đã nói dối rằng lần cuối cùng nhìn thấy Tia là sáng sớm hôm đó khi cô một mình đi shopping.

Hazell bị bắt khi đang khật khưỡng say bước đi một mình trên đường phố London. Tuy nhiên, sau khi bị bắt, hắn vẫn khăng khăng chối tội, nói với người nhà và người quản ngục rằng cô bé chết là do tai nạn còn mình chỉ là người bị oan. Phiên tòa dự kiến sẽ kéo dài ít nhất 3 tuần trước khi đưa ra phán quyết cuối cùng cho hành vi tội ác của gã cuồng dâm mặt người dạ thú này.
theo : Minh Hồng

Thứ Ba, 7 tháng 5, 2013

Rạch mặt vợ trẻ rồi cướp xe bỏ trốn

Hung thủ sau khi gây án đã cướp xe của một bảo vệ khu phố để tẩu thoát.


Anh Quốc (bảo vệ khu phố bị cướp mất xe khi truy đuổi kẻ thủ ác) tại hiện trường xảy ra vụ án.

Cơ quan điều tra Công an quận Bình Tân (TP.HCM) đang lập hồ sơ để xử lý một vụ cố ý gây thương tích và cướp tài sản vừa xảy ra tại phường Bình Hưng Hòa B. Đồng thời truy bắt nghi can Trần Hiếu Hiển (24 tuổi, quê xã Cát Văn, huyện Thanh Chương, Nghệ An) để điều tra, làm rõ.

Đầu tháng 4/2013, Hiển cùng vợ là Nguyễn Thị Quyên (21 tuổi) và người em họ đến cơ sở in lụa, may túi xách An Bình (số 19/5 Nguyễn Thị Tú, phường Bình Hưng Hòa B) xin việc. Chủ cơ sở đồng ý nhận cả ba vào làm việc và bố trí ăn, ngủ tại cơ sở mà không biết Hiển và Quyên là vợ chồng vì nghe Hiển nói “tụi cháu là anh em bà con”. Nghe lời giới thiệu trên, Cao Anh Tuấn (một công nhân tại cơ sở An Bình) tưởng thật nên âm thầm tán tỉnh Quyên. Chỉ một thời gian ngắn, làm việc gần nhau, giữa Quyên và Tuấn nảy sinh tình cảm khác thường khiến Hiển ghen tuông, ngầm theo dõi.

Tối 1/5, công nhân được nghỉ lễ, Hiển giả vờ ra ngoài uống cà phê cùng đồng nghiệp rồi bất ngờ quay lại cơ sở. Khi mở cửa phòng, Hiển tận mắt nhìn thấy vợ mình và Tuấn đang ôm nhau cùng có những cử chỉ thân mật.

Máu nóng sôi lên, Hiển vớ lấy cái kéo sắt trên bàn cắt đâm Tuấn nhưng Tuấn né được rồi bỏ chạy. Hiển quay sang cô vợ trẻ đang co ro sợ hãi, dùng kéo rạch vết dài hai bên má Quyên, máu chảy đầm đìa. Nghe tiếng Quyên kêu cứu, những người trong cơ sở chạy đến, Hiển nhanh chân vơ lấy túi xách chạy ra ngoài.

Lúc này, anh Phan Văn Quốc, bảo vệ khu phố 2 (phường Bình Hưng Hòa B), đang trực ở chốt gần đó nghe tin báo liền phóng lên xe máy đuổi theo Hiển. Phát hiện Hiển bên kia đường, anh Quốc dừng xe nhảy xuống đến khống chế hung thủ gây án. Lập tức, Hiển quẳng túi xách để chống lại anh Quốc. Nhìn thấy xe máy hiệu magic (biển số 52N-2642) của anh Quốc dựng bên lề còn cắm chìa ổ khóa công tắc, Hiển liền nhảy lên xe, rồ ga tẩu thoát.

Riêng nạn nhân Quyên đang điều trị tại BV T. (quận Tân Bình, TP.HCM) với nguy cơ phải múc bỏ con mắt trái do vết đâm gây hỏng giác mạc.

Theo anh Đinh Nguyễn Thụy Vũ, chủ cơ sở Thanh Bình: “Sáng 6/5, Hiển có điện thoại cho tôi nói đã về quê và xin lỗi về hành vi bột phát thiếu kiềm chế. Hiển nói chiếc xe máy của anh Quốc đã quẳng lại ở một trại cây kiểng gần khu vực cầu vượt Quang Trung (quận 12). Hiển và Quyên không dám nói thật về mối quan hệ vợ chồng ngay từ đầu vì lúc đi tìm việc công ty dịch vụ việc làm có dặn dò “Nếu doanh nghiệp biết là vợ chồng hoặc bồ bịch thì sẽ không nhận vào làm việc”.
theo : Phapluattp.vn

Thứ Sáu, 26 tháng 4, 2013

Bàng hoàng mẫu 9X bị chồng đại gia đâm 30 nhát đến chết

Theo tin mới nhất, người mẫu 9X Kỳ Khả Hân đã bị chính chồng của mình – Cát Tinh Bằng giết hại bằng cách đâm 30 nhát.


Kỳ Khả Hân và chồng

Vào ngày hôm qua, báo chí Trung Quốc đưa tin về việc người mẫu thế hệ 9X Kỳ Khả Hân bị chính chồng của mình – Cát Tinh Bằng giết hại bằng cách đâm 30 nhát dao dẫn đến tử vong. Theo đó, vụ án mạng thương tâm xảy ra ngay tại căn hộ chung cư của cặp đôi này tại Nam Kinh. Kỳ Khả Hân qua đời để lại em bé sơ sinh mới vừa 100 ngày tuổi.


Theo thông tin từ 163, vụ việc này xảy ra vào hồi 7 giờ sáng ngày 25/4. Những người hàng xóm cho biết, khi về nhà, Tinh Bằng đã ở trong tình trạng say xỉn. Vợ chồng Tinh Bằng và Khả Hân đã xảy ra tranh cãi. Hàng xóm của gia đình người mẫu trẻ cho biết họ không lạ với việc bạo hành trong gia đình người mẫu trẻ.

Hàng xóm vô cùng hoảng hốt khi phát hiện có tiếng hét thất thanh trong phòng. Sau khi họ vào nhà của Khả Hân, người mẫu này đã rơi vào tình trạng bất tỉnh. Dù được đưa vào viện nhưng người mẫu trẻ đã không qua khỏi.


Nhiều cư dân mạng tỏ ra thương cảm với số phận của Khả Hân. Lật lại blog của người mẫu này vào đầu năm còn đưa ra lời tâm sự cầu chúc mong năm mới chồng cô sẽ yêu thương cô và chăm sóc cho gia đình hơn.

Người nhà Khả Hân cho biết Cát Tinh Bằng là con trai một gia đình giàu có. Khả Hân sinh năm 1991 trong khi chồng sinh năm 1989. Họ kết hôn sau hai năm tìm hiểu. Nhưng sự khác biệt gia cảnh nên thường xuyên xảy ra tranh cãi. Nhưng gia đình cô không thể ngờ sự việc lại đến mức này.
theo : Kenh14.vn

Thứ Năm, 25 tháng 4, 2013

Bi hài chuyện phụ mẫu ra tay tán gái hộ con

Trong lúc 2 người chuyển máy cho nhau, Dung bên này còn nghe rõ tiếng bác Hằng nói với con trai: “Con nói chuyện với Dung đi này! Nói năng cho cẩn thận vào đấy!

Về nhà tổng kết lại, cô đếm những câu anh ta nói lúc đi chơi chưa hết được hai bàn tay, mà phần lớn trong đó đã là nói với mẹ (Ảnh minh họa).

- Con suy nghĩ lại xem, mẹ thấy thằng bé đó cũng được đấy! Ngoan ngoãn, hiền lành, lại có công việc tử tế.

- Ôi thôi mẹ ơi, đàn ông con trai hơn 30 tuổi đầu rồi, đến nhà người ta chơi mà miệng như bị dính keo ý.

- Thanh niên chúng mày cứ thích những thằng dẻo mỏ lẻo mép, rồi bị lừa lại mới thấy!

- Thôi mẹ đừng vun vào nữa. Mẹ không định ép duyên con gái mẹ chứ?

Thùy Dung nói xong chuồn vội vào phòng.

Nhà cô vừa tiễn khách về. Khách hôm nay là bác Hằng – bạn của mẹ cô và cậu quý tử của bác – một chàng kĩ sư điện, tên Long, năm nay 32 tuổi.

Sở dĩ có cuộc hội ngộ này là do sở thích muôn đời của các bà mẹ: làm mối. Một đằng có con trai lớn, một đằng có con gái lớn, hợp quá còn gì! Chả biết hai cụ nhấm nháy với nhau từ bao giờ, Thùy Dung chỉ được thông báo trước một tiếng.

Thực ra anh chàng đó nhìn cũng được, công việc, gia đình cũng tốt, nhưng ít nói phát sợ. Ngoài câu “Cháu chào 2 bác” và “Cháu chào 2 bác cháu về” thì Dung không nghe thấy câu nào khác. 2 bà mẹ tán chuyện rôm rả, khen con gái bà xinh, con trai bà tốt chán chê, chốt lại: “Hai đứa này đẹp đôi đấy bà ạ!”.

Cứ tưởng thế là xong, không thích thì thôi, ai ép được. Với lại, anh ta cũng không có cảm tình gì với cô thì phải, còn chẳng hỏi xin số điện thoại cơ mà. Ai dè hôm Noel, đang ngáp dài trên cơ quan, nhìn các chị em ríu rít điện đóm hẹn hò thì điện thoại cô cũng réo, là một số lạ.

- Dung à, bác Hằng đây. Tối nay Noel, cháu với Long hai đứa đi chơi đi. 8 giờ bác bảo Long tới đón cháu nhé!

- Dạ ...

Thùy Dung ngây đơ, cứng lưỡi. “Mời hẹn hò kiểu mới chăng? Phụ mẫu ra mặt cơ đấy!”

- Bác ơi, con có hẹn với bạn con mất rồi. Con xin lỗi, để dịp khác ạ.

Ăn cơm xong, đang chuẩn bị tư thế nằm hưởng thụ mấy đĩa phim mới mua thì bác Hằng lại gọi. “Cháu đi chơi chưa Dung?”. “Ơ, dạ, cháu đang chuẩn bị đi”. “Ấy, đừng đi vội. Cháu nói chuyện với Long nhé!”

Trong lúc 2 người chuyển máy cho nhau, Dung bên này còn nghe rõ tiếng bác Hằng nói với con trai: “Con nói chuyện với Dung đi này! Nói năng cho cẩn thận vào đấy!”. Cô cố gắng lắm mới không cười thành tiếng.

Nghe chàng ta ấp a ấp úng mời cô đi chơi, Dung sốt ruột chen ngang: “Em phải đi rồi, bạn em đang đợi. Chào anh nhé!”

Đến phải bảo mẹ cô ra mặt “xử đẹp” vụ này thôi! Nếu chàng ta trực tiếp ra tay thì cô còn có thể nói rằng “mình không hợp nhau đâu anh”, chứ bậc tiền bối đích thân thế này, cô chẳng dám làm căng.

Trên công ty nghe các đồng nghiệp nam hót như khướu suốt ngày, cô cứ nghĩ người như anh chàng Long này tuyệt chủng rồi chứ. (Ảnh minh họa).

Dung bức xúc phản ánh với mẹ, mẹ cô vẫn giữ vững quan điểm: “Cứ thử tìm hiểu xem sao” làm cô tức gần chết.

Từ buổi gặp gỡ "định mệnh" tại nhà cô, Long chưa hề nhắn tin hay gọi cho Dung một lần nào. Noel lên lịch hẹn hò cho đôi trẻ không thành, bác Hằng hình như càng hăng máu, đề ra quyết tâm là phải “cưa” cô bằng được thì phải.

Tối nào cũng gọi cho Dung, lúc thì khoe nhà bác điều kiện ra sao, đứa nào về làm dâu là bác cưng hơn con gái, lúc thì khoe con trai bác ngoan thế nọ, giỏi thế kia, mỗi tội mải làm việc nên hơi muộn vợ. “Thằng Long nhà bác ở nhà cũng nói nhiều lắm, nhưng ra ngoài thì hay ngại”, bác Hằng đưa đẩy trong cuộc điện thoại.

Dung nghĩ bụng: “Không có ai yêu thì đúng hơn! Chắc giờ sắp ế đến nơi rồi, mẹ sốt ruột quá, vớ được mình nên tận dụng chỗ quen biết để ra tay tán gái hộ con trai đây mà”.

Tết Dương lịch, mẹ Long không báo trước mà “đánh úp” làm Dung không kịp trở tay. Vừa dọn dẹp rửa bát lên đã thấy 2 mẹ con ngồi trong phòng khách. Cô cười khổ. Bác Hằng liền đon đả: “Hai đứa đi xem bắn pháo hoa đi!"."Chắc đẹp lắm đấy!", mẹ cô cũng vun vào. “Ờ thì đi” – Dung tặc lưỡi.

Trên đường, thấy anh chàng im lặng, cô cũng quyết định ngậm tăm xem ai gan hơn ai. Về nhà tổng kết, cô đếm lại những câu anh ta nói thì chưa thấy hết được hai bàn tay. Mà chiếm phần lớn trong đó đã là anh ta nói với mẹ, bởi giữa buổi đi chơi, bác Hằng gọi hỏi thăm xem hai đứa đi những đâu, có vui không...

Dung bò ra giường mà cười. Trên công ty nghe các đồng nghiệp nam hót như khướu suốt ngày, cô cứ nghĩ người như anh chàng Long này tuyệt chủng rồi chứ.

Hôm qua, bác Hằng lại gọi cô, lần này là dội cho cô 1 quả bom làm cô điêu đứng: “Cuối tuần này bên đằng nội nhà bác có giỗ. Để bác bảo Long đón cháu đến chơi, tiện thể ra mắt mọi người luôn. Cháu thu xếp thời gian nhé!”

“Ơ, bác ơi, cháu...”

Bác Hằng nghe ra ý tứ muốn từ chối nên lập tức nói chen vào, chặn đứng mưu đồ của Dung: “Hai đứa cũng còn ít tuổi nữa đâu, tranh thủ đợt Tết này mà đi chơi ra mắt hai nhà đi. Ra giêng tổ chức được luôn được rồi cháu ạ!”.

“Trời đất ơi!” - Dung uất ức mà không dám xả. Cô lấy cớ đang trên công ty cúp máy vội.

Về nhà Dung tức tốc chạy vào bếp tìm mẹ: “Mẹ! Mẹ không giải quyết dứt điểm vụ này là con dọn ra ngoài ở đấy!”

Mẹ Dung nghe con gái dọa sợ quá, đành gọi điện tỉ tê rủ rỉ với bà bạn. Dung thở phào: "Hy vọng sẽ được ăn Tết ngon".
Theo: TTVN

Thứ Bảy, 20 tháng 4, 2013

Cuồng ghen với vợ cũ

Sau một hồi gây gổ ầm ĩ, em quăng ra câu quen thuộc: “Nếu anh còn lưu luyến cô ta thì ở với tôi làm gì? Mình ly hôn quách đi!”.

Em chỉ ghen với một người duy nhất: vợ cũ của anh. (Ảnh minh họa).

Và trước ánh mắt sửng sốt của em, anh trả lời một câu nhẹ nhàng: “Ừ, ly hôn đi!”.Chắc em ngạc nhiên lắm, chắc em tưởng lần này anh cũng sẽ như mọi khi, sẽ xuống nước, sẽ năn nỉ, sẽ giải thích… để mong làm hòa với em? Nhưng không, lần này sức chịu đựng của anh trước cái trò ghen tuông vớ vẩn của em đã tới hạn….

Lúc tụi mình lấy nhau, ai cũng nói là em có phần thiệt thòi. Đúng thật, anh lấy em khi đã bước vào tuổi băm, lại đã một lần đổ vỡ chuyện gia đình. Còn em là một cô gái vừa tốt nghiệp đại học, thua anh tới 10 tuổi. Biết vậy, nên anh cưng chiều, anh nhường nhịn em, bù đắp phần nào thiệt thòi cho em khi phải gặp “hàng second hand” là anh. Tuy nhiên, dẫu “tốt nhịn” đến đâu, anh cũng chịu không xiết cái kiểu ghen tuông của em.

Thật kỳ lạ, bạn bè, đồng nghiệp nữ của anh, em không bao giờ ghen. Em chỉ ghen với một người duy nhất: vợ cũ của anh. Anh chia tay vợ cũ trước khi đến với em ba năm. Nguyên nhân do vợ cũ của anh cho rằng anh và cô ấy không hợp, khăng khăng đòi đường ai nấy đi. Thật lòng, lúc ấy anh còn yêu vợ cũ nhiều lắm nên tìm mọi cách níu kéo, thậm chí nhiều lần anh không có mặt khi tòa triệu tập, nhằm mục đích kéo dài thủ tục ly hôn. Chẳng biết em nghe ai kể lại chuyện này, nên cứ nghĩ anh còn nặng tình với người cũ, rồi ghen lồng ghen lộn. Em cho rằng anh không yêu em, cho rằng mình chỉ là kẻ thế thân. Từ suy nghĩ sai lệch đó, em hành hạ anh và tự hành hạ cả bản thân mình…

Anh có một ngăn tủ trong phòng, nơi anh đựng tất cả những kỷ vật trong đời mình, từ cái thiệp, từ lá thư thời học trò đến tập album, tấm thiệp cưới... Một ngày nọ, lúc anh đi làm, em lẳng lặng gom hết tất cả đồ trong tủ của anh đem… đốt. Anh phát hiện thì em trả lời gọn: “Cho anh mau quên cô ta”.

Bộ salon trong nhà còn mới tinh, nhưng em khăng khăng đòi đổi bộ mới. Anh không chịu, hai đứa mình cãi nhau mãi vì chuyện đó. Rồi một ngày đẹp trời, em lại lén anh bán salon. Sau này, anh gặng hỏi mãi em mới thú thật:“Salon do cô ta mua nên em ghét”. Rồi cũng vì lý do đó, nhiều món đồ trong nhà do vợ cũ của anh mua - dù còn tốt - cũng lần lượt ra đi. Thậm chí em còn thay đổi cách trang trí, cách sắp xếp đồ vật trong nhà, chỉ vì: “Em muốn không còn hình bóng của cô ta trong nhà”.

Dẫu đã ly hôn, nhưng anh với vợ cũ vẫn là bạn, thỉnh thoảng gọi điện nói chuyện, hỏi thăm nhau. Từ ngày lấy em, mối liên lạc đó cũng dứt hẳn. Mỗi lần thấy anh liên lạc với vợ cũ là em “làm dữ” một cách khủng khiếp. Anh vẫn nhớ cảnh mắt em long lên sòng sọc, môi mím chặt, miệng hằm hè những lời ghen tuông vô cớ.

Sợ anh liên lạc với vợ cũ, em thường xuyên lén kiểm tra điện thoại của anh. Thậm chí, em còn tìm cách kiểm tra hộp email. Phát hiện, anh phải đổi mật khẩu email, cài mật mã bảo vệ cho điện thoại, em lại làm ầm ĩ, vì cho rằng: “Nếu anh trong sạch, thì sao phải giấu”. Chuyện chẳng có gì, vậy mà hai vợ chồng mất lòng tin với nhau.

Lúc anh đồng ý chuyện ly hôn, em gào lên: “Vậy là anh thừa nhận rồi. Anh ly hôn tôi để quay lại với cô ta , đúng không?”. Sao đến tận giây phút cuối cùng, em vẫn không chịu hiểu, rằng anh ly hôn chỉ vì hình ảnh em trong lòng anh đã sụp đổ, rằng thói ghen tuông vô lý của em đã giết chết cuộc hôn nhân của chúng mình?
Theo: TTVN

Thứ Năm, 11 tháng 4, 2013

Anh có phải đàn ông đâu…

Tôi không tin vào mắt mình khi thấy chồng tôi đang quấn lấy anh ta, hai người không còn một mảnh vải.

Dù tôi không đáp ứng nhu cầu của anh được nữa nhưng anh vẫn không hề có biểu hiện lăng nhăng bên ngoài; cũng không bao giờ trách cứ tôi. (Ảnh minh họa).

Tôi 45 tuổi, cái tuổi mà đa số phụ nữ đều đã ổn định, vui vầy bên chồng con. Tôi lấy chồng năm 25 tuổi, có hai con đã lớn. Chồng tôi là một thợ may giỏi ở trong xóm. Anh hiền lành, ít nói, lúc lấy tôi anh cũng 35 tuổi rồi.

Tôi hỏi sao anh lấy vợ muộn thế, bộ từ trước đến giờ anh không quen một cô gái nào sao? Anh cười hiền nói với tôi tại anh lo làm việc vì phải gánh vác việc nhà phụ mẹ nuôi mấy đứa em, do ba anh mất sớm.

Một biến cố lớn đã xảy ra với tôi. Sau khi sinh đứa con thứ hai đươc vài tháng, tôi chẳng may bị một chiếc xe tải nhỏ đâm vào, hôn mê suốt mấy tháng trời, bị liệt nửa người, hai chân không cử động được. Từ đó, cuộc đời tôi gắn liền với chiếc xe lăn. Mọi chuyện trong nhà đều do chồng tôi lo hết: chợ búa, nấu ăn, đưa con đi học... Anh đã gồng gánh hết sức để nuôi ba miệng ăn trong nhà. Dù tôi không đáp ứng nhu cầu của anh được nữa nhưng anh vẫn không hề có biểu hiện lăng nhăng bên ngoài; cũng không bao giờ trách cứ tôi. Tôi thầm cảm ơn anh, tự hỏi sao lại có một người đàn ông tuyệt vời như thế?

Và, cuối cùng tôi đã có câu trả lời… Do nhiều việc nên chồng tôi phải thuê người làm phụ. Đó là một chàng trai trẻ, khỏe mạnh, khoảng 25 tuổi. Anh ta làm việc rất chăm chỉ và hợp tính với chồng tôi. Kể từ khi có anh ta, chồng tôi vui hẳn lên, thường dẫn anh ta đi chơi, cà phê, cà pháo. Tôi cũng thấy vui lây. Việc làm ăn của chồng tôi cũng phất lên. Chúng tôi xây lại nhà đẹp hơn, con tôi cũng lên thành phố học, tôi cũng chẳng còn mối lo nào nữa. Tôi thường đi ngủ sớm hơn chồng do anh phải thức may để giao hàng kịp cho khách. Thường anh hay ngủ chung phòng với anh giúp việc, tôi cũng không bận tâm vì nghĩ họ là đàn ông.

Một đêm, không ngủ được, tôi lăn xe ngang qua chỗ làm việc của chồng tôi. Tôi không tin vào mắt mình khi thấy chồng tôi đang quấn lấy anh ta, hai người không còn một mảnh vải. Đầu óc tôi như choáng váng, suy sụp. Trước đây tôi chỉ nghe loáng thoáng người ta nói chồng tôi là bóng này nọ, nhưng không để ý, dù thấy anh cũng có những biểu hiện của nữ tính. Tôi lờ mờ đoán ra anh lấy tôi chỉ để che mắt thiên hạ. Tôi cảm thấy đau khổ nhưng cũng chỉ biết cắn răng chịu đựng.

Tôi đã lớn tuổi, lại tàn tật, chỉ còn biết sống bám vào chồng. Rời bỏ anh tôi sẽ ra sao? Tôi sống vật vờ như cái bóng, chẳng ai quan tâm đến tôi cả. Tôi cứ mặc kệ anh muốn làm gì thì làm. Con trai tôi từ ngày lên thành phố đến giờ, lúc nào về nhà cũng rủ bạn trai về rồi vào phòng đóng cửa lại. Tôi chẳng thấy nó dẫn bạn gái về, chẳng lẽ nó lại giống cha của nó nữa sao?
Theo: Eva

Sai lầm của phụ nữ là không biến bếp thành nơi sexy

Phụ nữ suốt đời không hiểu đàn ông chỉ có hai chân, chứ nếu có ba chân bốn cẳng thì cũng chờ các cô gái ở đâu là chạy ào tới, kể cả trong bếp, dĩ nhiên!


Sai lầm lớn nhất của các nàng là không biết biến bếp thành một nơi lãng mạn, tình tứ, gay cấn, hồi hộp, pha thêm sexy và nghẹt thở.

Có một câu châm ngôn mà cả nhân loại đều thuộc "Con người - hai chữ đó vang lên kiêu hãnh". Không ai biết vĩ nhân nào làm tác giả khẩu hiệu này. Nhưng hình như không phải phụ nữ. Nếu là phụ nữ, đúng ra phải biết hô lên "Lau nhà - hai chữ đó vang lên kiêu hãnh".

Phần lớn đàn ông trên thế giới này chỉ chờ phụ nữ hô gì là làm theo. Trong vở kịch bất hủ "Romeo và Juliet" có trường đoạn nổi tiếng bên ban công, khi Romeo nức nở "Trước sắc đẹp của em, mặt trời sẽ ngừng mọc, tinh tú sẽ lu mờ, và thần công lý sẽ bẻ gãy lưỡi gươm thiêng liêng mà qùy dưới chân em".

Năm trăm năm qua từ khi vở kịch ấy ra đời, chỉ cần Juliet ra hiệu, Romeo sẽ nói ngay "Trước mệnh lệnh của em, mặt trời sẽ rửa bát, tinh tú sẽ lau chùi xoong nồi, và thần công lý sẽ bẻ gãy lưỡi gương thiêng liêng để dùng tay lau toilet cho em". Thế mà Juliet không bao giờ lợi dụng cơ hội này. Nàng không hề ra lệnh như thế mới uổng phí làm sao.

Phụ nữ suốt đời không hiểu đàn ông chỉ có hai chân, chứ nếu có ba chân bốn cẳng thì cũng chờ các cô gái ở đâu là chạy ào tới, kể cả trong bếp, dĩ nhiên!

Sai lầm lớn nhất của các nàng là không biết biến bếp thành một nơi lãng mạn, tình tứ, gay cấn, hồi hộp, pha thêm sexy và nghẹt thở.

Chỉ có các cô nàng thiếu trí tưởng tượng, nhìn đời một cách buồn tẻ mới không hiểu, và không cho đàn ông thấy được vẻ đẹp tiềm ẩn, huyền bí của bếp nói riêng và của việc nhà nói chung.

Ai cấm chị em in hình mình mặc đồ tắm lên xoong nồi? Ai bắt các cô khi đeo tạp dề cho chồng không mặc áo hai dây? Ai quy định rằng lúc đánh bóng sàn nhà ta không được đánh bóng lẫn nhau.

Một phụ nữ trẻ trung, giàu trí tưởng tượng, ngẫu hứng, và táo bạo luôn nhìn thấy ở trong mỗi cây chổi, mỗi xô nước, trong từng động tác chà bát đĩa những ký hiệu mạnh mẽ, những biểu hiện sinh động và cao quý của tình yêu.

Ai cấm bạn dẫn chàng, lôi chàng, bắt chàng, và vác chàng vào bếp? Ai cấm bạn vừa mở vòi nước, vừa mở trái tim? Ai không cho phép bạn đội cái đĩa sạch lên đầu mình và cái đĩa chưa rửa lên đầu chàng để bắt đầu một cuộc gặp gỡ kỳ thú. 

Trong một thế giới mà quán cà phê đã trở nên nhàm chán, rạp xem phim đã trở thành công thức cũ mèm, hộp kẹo sô-cô-la đã trở thành thứ kẻ vớ vẩn nào cũng mua được, thì một căn bếp mờ ảo với mùi thơm phảng phất, một sàn nhà mát lạnh, với độ bóng thần kỳ, một chai nước chùi rửa với màu sắc tinh tế đều trở thành những công cụ đắc lực giúp cho tình yêu vĩ đại thăng hoa.

Hỡi các bà, hãy nắm lấy vũ khí của mình, và sau đó trao cho đàn ông một cách hiên ngang và mềm mại. Nếu các bà làm thế với một thân hình tươi trẻ, một ánh mắt mời gọi, thì dù vũ khí ấy là cái giẻ lau, đàn ông cũng vinh dự nắm lấy rồi lao lên phía trước một cách hiên ngang. Phụ nữ nên hiểu rằng đàn ông không sợ bất cứ thứ gì, chỉ sợ đàn bà không dành cho họ một cách tin tưởng và khao khát.

Theo: VNN

Chủ Nhật, 7 tháng 4, 2013

Con tim à, yêu thương ơi, hãy ở lại với ta

Này còn tim…

Xin lỗi! Vì ta đã làm mi đau, tháng ngày qua có lẽ mi đã khốn khổ rất nhiều bởi những vết kim châm hay thương tổn dằn xé. Lí ra ta nên bảo vệ mi, một phần của chính mình, là hơi thở, là thương yêu, là nhịp đập để ta tồn tại, nhưng dường như điều gì sẵn có luôn làm người ta quên mất việc cần phải giữ gìn, và nâng niu cẩn thận, ta cũng đã như thế thì phải.

Nước mắt ta rơi khi nghe những lời mặn đắng, sống mũi ta cay khi vỡ òa sự bạc bẽo, nhưng hụt hẫng nhất vẫn là việc con tim cứ nhói đau, buốt rát, một cảm giác thật khó ở. Biết đau là sẽ thế đấy, vậy mà ta cứ vô tình đi qua những nỗi đau mà mi gánh chịu, cứ như kẻ vô trách nhiệm đùn đẩy, và dồn nén mọi đau thương vào mi, ta thật đáng bị khiển trách. Nhưng ta sẽ cố xoa dịu mọi thứ, sẽ khâu lành từng vết thương, sẽ tiếp thêm hơi ấm để yêu thương bao giờ cũng đầy trong mi, để mi là một con tim chân thành, sâu sắc và để chính ta cảm nhận được rằng hạnh phúc là như thế nào… Ta đã hứa với mình thế đấy con tim à!

Này yêu thương…

Ai cũng bảo ta là kẻ sống nặng về cảm tính, đôi khi nhạy cảm quá mọi điều, và hay mụ mị khi đặt con tim mình cho một ai đó nên ta đã bắt mi phải chạy dài trong mệt mỏi, mà quên mất mi cũng cần được thanh lọc và nghỉ chân. Bản chất mi là người tốt, có mi con người ta sẽ mạnh mẽ, sẽ hạnh phúc, và niềm tin nơi họ bao giờ cũng vững vàng, nhưng nếu ta đặt mi ở một nơi không đúng vô tình mi sẽ thành một kẻ xấu.

Khi ta yêu một ai đó, ta luôn muốn mi dành cho họ mọi thứ mà mi có được, đôi lúc có phần thái quá. Ta sân si, yêu cuồng, yêu nhiệt để nhiều khi quên mất một điều họ có yêu ta không, hoặc ta đơn phương họ nhưng họ có nâng niu tình cảm nơi ta hay bỡn cợt, dửng dưng, hời hợt bằng nụ cười nửa vời để cuối cùng ta biến mi thành một tên ngốc mị tình? Có lẽ ta đã từng sai, đã từng làm mi đuối sức khi phải đuổi bắt một ai đó, mệt nhoài lắm, mi, ta đều thế, nên ta đã dặn lòng không để mi lãng du, ruổi rong vậy nữa, sẽ thế đấy yêu thương à!


Này kỉ niệm…

Ta biết mi là một quá khứ đẹp, một bức tranh dù cũ thế nào ta vẫn muốn xem lại, nhưng có lẽ ta nên để mi vào một góc lặng lẽ, sâu kín sẽ là khả dĩ nhất. Ta không chối bỏ, không ghen ghét mi vì dù thế nào mi cũng cho ta nụ cười hạnh phúc, cho ta những nhớ thương rất trọn vẹn. Ta gói ghém, đem cất mi ở một nơi thật sâu để mình đón nhận hiện tại cũng muôn màu muôn vẻ, để ngày sau mi lại có thêm người bạn đầy ắp câu chuyện mà sẽ có lúc ta ngồi xâu chuỗi lại, và nở một nụ cười cho một thời đã in dấu lặng.

Sai lầm, vấp ngã, là một con người ai cũng sẽ thế, ta cũng vậy, nhưng ta sẽ bảo mình sống thật trách nhiệm để khi bước qua một đoạn đường nếu ngoảnh lại ta sẽ không phải hối tiếc với chính mình. Nếu ta làm được thế mi sẽ là một vầng hào quang sáng rực, đáng để ta lưu giữ, yêu thương, mà khi kể cho một ai đó nghe ta có thể tự hào bảo rằng “kỷ niệm bao giờ cũng đẹp trong ta!”.

Thế nhé! Con tim à, yêu thương ơi, kỉ niệm hỡi, hãy bên ta, hãy cùng ta sống đúng nghĩa một cuộc đời dù nhọc nhằn, hay khó khăn trăm nỗi…
Caovan30_05

Ngoại tình một lần, chồng coi như rẻ rách

Anh muốn cả đời này tôi phải sống cùng anh, để anh dằn vặt. Anh không thích một người đàn bà đã phản bội anh.
Chồng tôi chửi mắng tôi thậm tệ, dùng hết những lời lẽ có thể xúc phạm khiến tôi tổn thương để mắng chửi tôi. (ảnh minh họa).

Tôi không ra đây để kể lể hay biện minh cho hành động sai trái của mình. Gia đình là điều thiêng liêng nhất, hạnh phúc nhất đối với mỗi người. Khi tôi có gia đình tôi cũng cảm nhận được điều đó, tôi nâng niu và trân trọng, mong muốn có được mái ấm hạnh phúc này. Thế nhưng, mọi thứ chẳng bao giờ như ta mong đợi. Tôi cũng không cầu toàn, nhưn ở bên cạnh một người chồng cứng nhắc, chán chường, ngây như khúc gỗ, việc gì cũng để vợ phải chủ động nhất là chuyện chăn gối, tôi cảm thấy mệt mỏi vô cùng.

Bản thân tôi không phải người phụ nữ nghĩ gì nói nấy, thậm chí có những điều tôi rất muốn nói ra, muốn góp ý với chồng nhưng tôi không thể nào mở lời dù đã là vợ chồng, không còn gì phải ngại nhau nữa. Tôi bắt đầu cảm thấy chán cái tính thụ động của chồng và tôi lao vào cuộc vui với bạn bè cũ, để tìm lại cái thời khắc tôi chưa làm vợ anh.

Và trong lần ấy, tôi không kìm được lòng và có thể là đã ngà ngà hơi men nên tôi uống rượu có quá chén. Tôi đã ngã vào vòng tay của một đồng nghiệp và khi chồng gọi điện, anh ta đã nghe máy. Tôi cũng không hiểu anh ta cố tình làm thế để làm gì, chỉ biết sau lần ấy, gia đình tôi tan nát. Chồng tôi chửi mắng tôi thậm tệ, dùng hết những lời lẽ có thể xúc phạm khiến tôi tổn thương để mắng chửi tôi. Tôi im lặng, không nói lời nào vì tôi sai quá rồi.

Để chồng nguôi ngoai vài ngày tôi đã xin lỗi chồng, cầu xin anh tha thứ. Tôi nói hết lời để mong anh hiểu những tâm trạng đang đảo lộn trong lòng tôi và xin anh tha cho sai lầm lần đầu này. Nhưng anh nhất định không chấp nhận. Anh đay nghiến tôi bằng những lời thô tục, lúc nào cay cú ai anh cũng lôi chuyện đó ra để hành tôi.

Ở đời ai cũng có sai lầm, nếu người ta đã có thể sửa sai, đã xin lỗi thì anh cũng nên tha thứ. Tôi biết lỗi lầm của tôi quá lớn nhưng anh vẫn có thể chấp nhận tôi nhất là trước thái độ thành khẩn của tôi. Thấy anh kiên quyết, tôi đòi ly hôn. Nhưng anh nhất định không đồng ý. Anh muốn cả đời này tôi phải sống cùng anh, để anh dằn vặt. Anh không thích một người đàn bà đã phản bội anh, nhưng anh có hiểu những suy nghĩ của tôi khi tôi sống cùng anh không?

Sống cùng chồng mà cảm thấy thật chán nản. Bản thân mình không được coi như một người vợ thực sự. Tôi còn nghi ngờ màn ngoại tình kia liệu có phải do anh giăng bẫy tôi không. Tại sao người đồng nghiệp kia lại nhấc máy điện thoại của chồng tôi vào giây phút ấy nhất là khi tôi đã lưu tên chồng trên máy. Tôi còn nhiều điều chưa thể lý giải được.

Tôi đã nghỉ việc, đã hi sinh công việc tốt của mình để chuộc lỗi với anh, vậy mà xem ra anh chưa hài lòng. Giờ anh khinh tôi, không coi tôi như con người chứ đừng nói tới chuyện được coi là vợ. Tôi chán nản lắm, không biết làm gì. Giờ đây, tôi thật sự mệt mỏi. Phải làm sao để thoát khỏi tình cảnh này đây?
Theo: Eva

Anh là số mấy?

Mỗi phụ nữ có trung bình 10,5 bạn tình trong cuộc đời trước khi tìm được người đàn ông đích thực
Hai mươi hai tuổi, bạn sẽ có thể lại yêu nhưng dè dặt hơn sau lần thất bại đầu (Ảnh minh họa).

Tựa đề của bài viết này thực ra là tên của bộ phim “What’s your number?” mà tôi tình cờ xem được gần đây. Nội dung cũng không có gì quá mới lạ ngoại trừ một chi tiết thú vị. Ally, nữ nhân vật chính, sau khi bị đuổi việc, trên đường về nhà đã vô tình đọc được một bài báo thống kê rằng mỗi phụ nữ Mỹ có trung bình 10,5 bạn tình trong cuộc đời trước khi tìm được người đàn ông đích thực dành cho mình. Ally nhẩm đếm và con số của cô là gấp đôi. Cô bắt đầu lo lắng về con đường đến với Mr Right.

Còn tôi, một phụ nữ… kha khá tuổi, hẹn hò không ít, cũng đang chính thức hoang mang.

Xung quanh tôi, mọi người đều bảo “Hãy tận hưởng khoảng thời gian độc thân tuyệt vời đi! Vì sau này có gia đình rồi, không còn được tự do làm những điều mình muốn nữa đâu!”. Tôi đồng ý. Về cơ bản, tôi luôn yêu quý cuộc sống hiện tại. Không ràng buộc, không nặng nề, không cãi vã, không xung đột quyền lợi. Tôi cũng hiểu phụ nữ độc thân và phụ nữ có gia đình thỉnh thoảng lại rơi vào trạng thái “cỏ bên kia đồi luôn xanh hơn”, đứng núi này trông núi bọ bởi đòi hỏi phụ nữ lúc nào cũng giữ tâm trạng cân bằng là điều không thể. Nhưng điều khiến tôi đang hoang mang không phải là sợ “ế” mà là sợ mình không còn có thể yêu được nữa.

Có người từng bảo trong cuộc đời mỗi người, có thể chỉ có một lần yêu thực sự những cũng có thể có đến vài lần bạn tin rằng mình yêu thực sự. Một tình yêu đủ mãnh liệt và sâu sắc để khiến bạn trải qua mọi cung bậc cảm xúc, mọi tình huống, mọi nỗi đau lẫn hạnh phúc, sẵn sàng xem trọng đối phương hơn bản thân mình là điều nhiều người mong chờ. Tuy nhiên, một tình yêu đơn giản, thuần khiết, không sóng gió, không bi kịch, chỉ cần cảm thấy an yên ở cạnh nhau, với tôi, đó cũng là một mối quan hệ đẹp đáng mơ ước. Nhưng cho dù có là mẫu hình nào, không ít phụ nữ đơn thân, với kinh nghiệm tình trường phong phú, phong ba lẫn ngọt ngào nào cũng kinh qua rồi, tình yêu trở thành điều hình như hơi… viễn tưởng.

Tại sao? Chỉ đơn giản là nếu bạn bị ngã quá nhiều, bạn sẽ sợ phải bước đi. Nó là thứ tâm lý hết sức con người mà từ khi là một đứa trẻ, tất cả chúng ta đã có. Sự thật đáng buồn rằng ,phụ nữ càng nhiều tuổi, càng nhìn cuộc đời khắt khe hơn vì họ không đủ tự tin vào chính khả năng chịu đựng thất bại của mình. Bạn có thể nói sai lầm trong tình yêu là do phụ nữ chọn sai, phụ nữ quá đòi hỏi quá mơ tưởng đến những điều như trong cổ tích và rồi khi không đạt được thì thất vọng và đau khổ. Tôi đồng ý.

Đôi khi bạn đừng bi kịch quá, hãy chọn mong ước những điều giản dị thôi, bình thường thôi, giảm tiêu chuẩn của bản thân lại, biết đâu bạn sẽ có đời sống nhẹ nhàng hơn, an ổn hơn như biết bao nhiêu người phụ nữ khác ở đất nước này. Lấy một người chồng vừa, sinh ra những đứa con, đi làm một công việc bình thản, nấu cơm, nấu cỗ, chăm chồng, chăm bố mẹ chồng… Nhưng phải làm sao nếu bạn sinh ra và sống duy nhất một lần nên điều bạn muốn không phải là cuộc đời như vậy?


Điều khiến tôi đang hoang mang không phải là sợ “ế” mà là sợ mình không còn có thể yêu được nữa. (Ảnh minh họa).

Lúc mười tám tuổi, người đàn ông mà bạn muốn yêu nên bạn cố gắng không ngừng để hoàn thiện mình vì bạn tin bạn phải tốt thì mới tìm được người xứng để yêu mình. Một cách tự nhiên, môi trường mà bạn lựa chọn bước vào sẽ phù hợp với tiêu chí mà bạn cảm thấy mình ổn. Hai mươi tuổi, bạn thất bại lần đầu tiên vì nhận ra người mình yêu chưa chắc là người yêu mình. Cảm xúc cho đi và cảm xúc nhận lại không phải lúc nào cũng cùng chung tần số. Hai mươi hai tuổi, bạn sẽ có thể lại yêu nhưng dè dặt hơn sau lần thất bại đầu. Bạn cẩn trọng và nghĩ người yêu mình nhiều hơn có lẽ sẽ mang lại hạnh phúc. Cũng không đúng, bởi đời sống chung lúc nào cũng đòi hỏi sự hòa hợp. Hai mươi tư tuổi… Hai mươi lăm tuổi… Hai mươi sáu tuổi… Thời gian càng trôi qua, vấp váp càng nhiều lên. Có người sẽ học được từ chỗ mình đã ngã. Nhưng những bài học cuộc đời luôn là một ẩn số dài. Giống chuyện chúng ta thường nói với nhau rằng: “Vạn sự tùy duyên”. Người mà bạn chọn sai cũng vậy. Chẳng phải cũng nên được xếp vào một chữ “duyên” đó hay sao? Nhưng mà là duyên sai, duyên lầm…

Tôi có đang tiêu cực quá không? Một lần nọ, tôi vô tình gặp người yêu cũ trong tiệc cưới của một người bạn. Anh ấy sắp lập gia đình. Chúng tôi chào hỏi xã giao vài câu và rồi anh hỏi: “Bao giờ thì em cưới?”. Lúc đó, tôi nghĩ tại sao anh ta lại hỏi thế. Nghe thật sáo rỗng và buồn cười dù có thể anh ta chẳng để ý gì nhưng phụ nữ “sợ yêu” rõ ràng là ghét cảm giác bị hỏi những câu tương tự từ… đàn ông cũ. Thôi được rồi, tôi sẽ thẳng thắn hơn. Giống như việc bạn sợ người khác, nhất là người bạn đã từng có tình cảm, nghĩ rằng việc bạn độc thân đến tận bây giờ sau khi yêu đương đắm đuối là một vết ố vậy. Bạn chắc chắn là có vấn đề nên mới ra nông nỗi thế! Vì không lí gì mà rất nhiều người có điều kiện không bằng bạn lại đang sung túc gia đình hơn bạn. Và lâu ngày, “cái vết ố” đấy trở thành hiện thực trong suy nghĩ của bạn. Bạn bị tin là không ổn chút nào. Nhất định là sai sót ở đâu đó. Nhưng bạn không thể nào tìm ra. Nhưng, tôi nghĩ nếu có tìm ra, cũng không máy người sửa được. Vì phụ nữ càng sai lầm nhiều trong tình cảm thì chỉ có một lí do duy nhất mà thôi: “không chịu nghe theo lý trí của mình”. Và đấy chính là bệnh nan y vô phương cứu chữa.

Trước tình hình cũng có vẻ được xem là căng thẳng như vậy, tôi nghĩ có hai giải pháp. Một, hạ tiêu chuẩn xuống như người ta vẫn nói. Đồng ý xem xét lại những người đàn ông được xem là “tử tế” mà trước đến nay vẫn chưa bao giờ bạn nghĩ là bạn nên cho vào danh sách. Thỏa hiệp hơn nữa với thực tế rằng, tình yêu có thể đến từ nhiều góc. Hai, tiếp tục sống như mình đang sống, bởi thay đổi môi trường và hòa hợp với những người có tiêu chuẩn sống khác bạn không phải là điều đơn giản. Rồi đợi… tình yêu đến hoặc duyên phận đến. Nếu có tiếp tục sai thì chỉ đồng nghĩa với việc bạn đang cần tiếp tục học mà thôi. Mỗi người có một số mệnh, một vị trí riêng trong thế giới này, thế nên chỉ có thể kiên nhẫn, kiên nhẫn mà thôi.

Còn bạn, bạn nghĩ sao, tôi nên chọn giải pháp nào cho bản thân?

Chuyện ấy đừng ham "của to"

Không phải cứ có "vũ khí khủng" là "chuyện ấy" có thể thăng hoa...
Vợ chồng gặp họa vì "cậu bé" chốn phòng the quá khủng (Ảnh minh họa)

Hầu hết nam giới thường lấy kích cỡ của “cậu bé” làm niềm tự hào về sức mạnh đàn ông của mình trong chốn phòng the. Những đấng mày râu được trời phú ban cho một “vốn tự có” kích cỡ lớn hơn bình thường rất tự tin cho rằng mình đã có một “siêu vũ khí” cho “chuyện ấy” thêm “đỉnh”. Còn với những nam nhi không may sở hữu một “cậu bé” khiêm tốn, họ thường tỏ ra mặc cảm, lo lắng rằng chuyện ân ái của mình chất lượng sẽ giảm sút. Nhưng thực hư như thế nào, chỉ người trong cuộc mới hiểu:

Từ trước đến nay Văn vẫn tự hào so với bạn bè đồng trang lứa là anh có một sức vóc vạm vỡ, dáng vẻ to cao hơn người. Không chỉ thế anh còn hãnh diện vì sở hữu một “cậu bé” thuộc top “hàng khủng”. Tuy nhiên, chỉ tới khi kết hôn, trực tiếp trải qua Văn mới hiểu, cái gì quá cũng không tốt.

Đêm tân hôn, Văn chật vật khổ sở không sao tiến được vào “vùng cấm địa” của vợ. Vợ văn nhăn nhó, kêu than đau đớn. Nhưng điều đáng nói là ở chỗ, không chỉ vợ mà ngay cả chính Văn cũng cảm thấy rất đau và tức khi cho “cậu bé” tiến vào. Những tưởng lần đầu, vợ còn “hàng rào kiên cố” nên mọi chuyện mới khó khăn như vậy nhưng có ai ngờ đâu, cả tháng trời sau đó tình trạng đau đớn đó vẫn cứ diễn ra khiến cả hai vợ chồng đều phải méo mặt trong mỗi “cuộc vui”.

Những lần “yêu” sau đó, Văn càng cố gắng cho “cậu bé” vào thì sự đau đớn của cả hai vợ chồng càng lớn hơn. Cảm giác sung sướng, hạnh phúc đâu không thấy, cả hai chỉ thấy sợ. Mà càng sợ thì “cô bé” của vợ lại càng trở nên “khô hạn”, việc “xâm nhập thành trì” càng khó khăn hơn.

Tới mức đường cùng, sau hai tháng trời chật vật, hai vợ chồng Văn phải đi khám bác sĩ để tìm ra nguyên nhân gây lệch pha tình dục trong đời sống vợ chồng. Sau khi tìm hiểu, bác sĩ kết luận nguyên nhân gây đau đớn của hai vợ chồng là do kích thước “cô bé” và “cậu bé” của cả hai không phù hợp nhau. Chồng thì sở hữu “vũ khí tấn công” quá khủng trong khi đó thì tuyến phòng ngự của vợ lại quá nhỏ. Chính điều đó là nguyên nhân gây ra sự đau đớn của cả hai vợ chồng.

Biết được nguyên nhân, cả hai phải tìm cách khắc phục bằng việc có màn dạo đầu thật kĩ lưỡng, từng động tác, cường độ, tư thế “yêu” cũng phải lựa để sao cho phù hợp nhất, hạn chế những đau đớn. sau một thời gian thích nghi, giờ hai vợ chồng có thể hài lòng về đời sống tình dục của mình. Văn tâm sự: “Đúng là trước đây mình nghĩ rất đơn giản rằng, chuyện ấy thăng hoa được hay không là do có cơ thể lí tưởng nhưng mình đã nhầm. Để đời sống tình dục vợ chồng tốt còn phụ thuộc vào rất nhiều yếu tố chứ không phải cứ có thân hình lí tưởng là đã thành công”.

Chồng “bé” mà “bé hạt tiêu”

Một trong những trường hợp điển hình của việc có một đời sống tình dục viên mãn là vợ chồng Tuân và Lí. Cặp đôi này khiến nhiều người phải ghen tị.

Ngày mới lấy nhau, Lí bị rất nhiều người dèm pha là tại sao lại lấy anh chồng gầy còm, vóc dáng nhỏ thó như vậy. Chẳng những sức khỏe yếu mà có khi “chuyện ấy” cũng “kém” mà thôi. Nhưng bỏ mặc ngoài tai những lời dị nghị đó, Lí vẫn quyết tâm xây dựng gia đình với Tuân.

Có nhiều yếu tố để quyết định một cuộc "yêu" thăng hoa, hạnh phúc (Ảnh minh họa)

Ngày đầu tiên của cuộc sống vợ chồng, Tuân không giấu giếm vợ chuyện anh thấy mặc cảm khi mình chỉ có một “cậu bé” khiêm tốn. Anh nói anh mất tự tin và sợ sẽ không thể khiến vợ thỏa mãn hoàn toàn được. Là một người hiểu biết, Lí không lấy làm buồn mà tận tình động viên chồng, giúp chồng ngay cả trong “chuyện ấy”.

Khi hai vợ chồng quan hệ, cô khích lệ tinh thần chồng để chồng không mất tự tin về cơ thể mình. Hơn nữa, cả hai phối hợp với nhau nhịp nhàng ăn ý, biết cách tạo ra sự hưng phấn, kích thích cho đối phương nên trong khoản “ân ái” cả hai đều rất hòa hợp. Bởi thế mà dù “vốn tự có” không được lớn cho lắm nhưng Tuân vẫn là một người đàn ông hoàn hảo trên giường. Chính tình cảm, sự thích nghi dành cho người bạn đời đã khiến cả hai vợ chồng Tuân có được một cuộc sống viên mãn.

“Mình không có gì phàn nàn về chồng trong “chuyện ấy” cả. Anh ấy luôn làm mình hài lòng dù cho vóc dáng nhỏ bé của anh ấy có thể là một bất lợi. Mình nghĩ điều quan trọng là hai vợ chồng yêu thương nhau, nghĩ cho nhau, những điều đó sẽ cân bằng tất cả những điểm còn yếu kém. Chính bằng cách đó mà chuyện phòng the của vợ chồng mình thực sự hạnh phúc”. Lí đỏ mặt tâm sự.

Có thể nói, sức mạnh của đàn ông không phải chỉ được thể hiện qua độ lớn của “vũ khí” mà điều quan trọng là tình cảm vợ chồng , sự yêu thương dành cho nhau và những kĩ thuật cần thiết để giúp bạn đời thăng hoa trong "chuyện ấy". Do đó, cánh đàn ông cũng đừng chủ quan khi mình được sở hữu một thứ “của cải” “khổng lồ” hay mặc cảm tự ti về “gia tài” bé tí tẹo của mình. Tất cả còn là một bí mật mà mở được nó là phụ thuộc vào chính bạn.
Theo: EVA

Thứ Năm, 4 tháng 4, 2013

Điều không bao giờ nên chia sẻ trên Facebook của chàng

Đừng dại dột đăng tải mọi thứ trên Facebook của chàng trai mà bạn đang hẹn hò, bởi sẽ có lúc bạn hối tiếc vì những gì mình đã công khai đấy.

Đa số đàn ông đều không thích công khai chuyện riêng tư của mình. (Ảnh minh họa).

Viết "Em nhớ anh", "Em yêu anh" hoặc các câu tình cảm tương tự

Những cặp đôi mới hẹn hò rất thích khoe khoang với cả thế giới rằng mình đang đắm chìm trong hạnh phúc của tình yêu. Nhưng những người có kinh nghiệm tình trường khuyên rằng đây là điều tối kỵ, đặc biệt là khi chia sẻ những lời mùi mẫn dành cho anh chàng bạn yêu trên Facebook của anh ấy. Trừ khi bạn cố tình muốn làm ai đó phải ghen tị với mối quan hệ của bạn thì hãy làm điều đó. Tuy nhiên, ngay cả trong trường hợp này thì điều đó vẫn không phải là phương pháp tốt nhất.

Đa số đàn ông đều không thích công khai chuyện riêng tư của mình. Và bạn có tưởng tượng đến cảnh những người bạn gái của bạn, của chàng sẽ lẩm bẩm "Không biết sẽ ngọt ngào được bao lâu?" khi đọc được những dòng tâm sự của bạn trên Facebook người yêu.

Đăng toàn bộ ảnh có mặt hai người với địa điểm cụ thể

Khi xem album ảnh này, bạn bè bạn biết được rằng hai người đang hạnh phúc. Bạn cũng muốn chia sẻ với mọi người điểm dừng chân vui vẻ, lý thú trên các chuyến đi chơi của hai người. Từ đó, tất cả bạn bè của bạn, của anh ấy, và thậm chí là những người xa xôi hơn đều nắm rõ hai người đã đi những đâu, chơi và làm gì... Chính điều này sẽ gây khó dễ cho bạn trai bạn.

Thêm vào đó, đồng nghiệp rồi sếp của 2 người sẽ nghĩ gì khi biết bạn đã từng nói dối để xin nghỉ đi chơi. Đó là chưa kể những bức ảnh ghi lại cảnh thân mật của hai người hay những khoảnh khắc bạn ăn mặc mát mẻ trong bộ bikini bên bãi biển... Chắc chắn người yêu bạn sẽ không bao giờ muốn người khác nhìn thấy những cảnh này.

Viết "Cảm ơn anh vì buổi tối qua/ngày hôm qua/những ngày cuối tuần vui vẻ", kèm theo các biểu tượng cảm xúc

Một lần nữa bạn nên biết rằng những điều này không phải là điều mà toàn bộ thế giới internet cần phải biết.

Bạn đã trải qua một khoảng thời gian vô cùng lãng mạn, vui vẻ bên người mình yêu, bạn vô cùng cảm kích về những gì người ấy dành cho mình. Những điều này, thay vì post lên Facebook của chàng, hãy chia sẻ với những người bạn gái thân thiết của bạn. Hơn nữa, khi những chia sẻ chung chung kiểu này được công khai, không ai dám chắc sẽ không có người hiểu lầm. Một điều khác là tất cả những lời cảm ơn đều nên được nói trực tiếp thì người đón nhận nó sẽ cảm nhận được tấm lòng chân thành của bạn nhiều hơn là viết trên Facebook.

Đừng dại dột đăng tải mọi thứ trên Facebook của chàng trai mà bạn đang hẹn hò (Ảnh minh họa).

Kết bạn với tất cả bạn bè của chàng

Khi đã yêu và tin tưởng người ấy, bạn mong muốn được biết anh ấy chơi với những ai, đó cũng là lẽ thường tình. Nhưng việc kết bạn với tất cả bạn bè của chàng trên Facebook thì không nên làm. Trừ khi bạn thường xuyên gặp mặt, chơi với họ thì hãy thêm họ vào trong danh sách bạn bè của mình. Còn không, bạn trai của bạn sẽ nghĩ rằng hành động này thể hiện sự kiểm soát và phần nào đó là thái độ ghen tuông - những điều chẳng hay ho gì đối với mối quan hệ tốt đẹp mà bạn đang có.

Nhắn nhủ chàng về các kế hoạch hẹn hò

Bạn vừa phát hiện ra một nhà hàng cực ngon hay nhìn thấy một quảng cáo về chương trình khuyến mãi nhân dịp năm mới ở đâu đó, bạn nghĩ ngay tới việc lên kế hoạch ăn tối, hẹn hò cùng người yêu. Đó hoàn toàn là việc tốt, nên làm, nhưng điều tối kỵ là viết một cách chi tiết về kế hoạch đó trên Facebook của bạn trai.

Thứ nhất, Facebook không phải là phương tiện liên lạc 24/24 giờ, nếu chàng của bạn đang bận rộn với công việc thì sẽ chẳng có thời gian cập nhật những lời nhắn nhủ của bạn đâu. Thứ hai, chưa chắc người yêu bạn đã hưởng ứng những gợi ý bạn đưa ra. Vì vậy, thay vì đăng tải trên Facebook, hãy thảo luận với chàng bằng cách liên lạc trực tiếp hoặc gặp mặt, nhờ đó kế hoạch hẹn hò sẽ được thống nhất nhanh chóng và đơn giản hơn.

Chia sẻ những chuyện riêng tư của chàng

Khi bạn có thể thoải mái chia sẻ những điều thầm kín của mình, thể hiện con người thật nhất của mình, trong đó bao gồm cả những lúc bạn thấy xấu hổ, sợ hãi... và ngược lại, thì rõ ràng, tình yêu của hai người đã khá sâu sắc. Đừng dại dột mà làm ảnh hưởng đến tình cảm đẹp đẽ của hai người khi có ý định công khai cả thế giới riêng tư của anh ấy trên Facebook. Với bạn, đó là điều thú vị, nhưng với anh ấy, nó lại làm chàng xấu hổ hoặc không mấy tự tin. Kể cả khi chàng đồng ý cho bạn đăng tải những điều đó thì nó cũng chẳng phải là điều gì hay ho đáng để người khác quan tâm.
Theo: TTVN

Thứ Tư, 3 tháng 4, 2013

Có lẽ tôi nên rời bỏ cả hai...

Mẹ anh quăng trả túi trái cây lên bàn: “Cháu đem về ăn đi, nhà bác không thiếu, mà con bác cũng không ăn được mấy thứ mua ở lề đường như vầy”.

Tôi không muốn chọn lựa giữa hai người cũng không muốn họ phải chọn lựa giữa tôi và một người thương yêu nhất của mình. (Ảnh minh họa).

Những điều tốt đẹp về một người mẹ hết dạ yêu con, thủy chung với chồng, tốt bụng với hàng xóm láng giềng phút chốc đã tan như mây khói. Mẹ của anh đó ư? Người mẹ mà trước đây khi chưa gặp, chỉ nghe kể, tôi đã tôn thờ. Thế mà…

Tôi quen Nam đã 5 năm và cũng ngần ấy thời gian tôi để tình yêu giấu kín trong lòng. Có thể nói, tôi yêu anh ngay từ giây phút đầu tiên gặp gỡ trong một lần hai bên phối hợp tổ chức sự kiện gặp gỡ các doanh nhân. Tác phong làm việc nhanh nhẹn, chuyên nghiệp, đặc biệt là giọng nói ấm áp của anh khiến tôi như bị ma ám.

Tôi cứ nghĩ mãi về anh cho đến khi gặp lại và trở thành thân thiết. Rồi anh nói yêu tôi cách nay vừa đúng 1 năm. Khi ấy tôi đã xúc động đến phát khóc bởi tôi không nghĩ mình xứng đáng với người đàn ông giỏi giang ấy. Trong thâm tâm, tôi chỉ biết ngưỡng mộ anh và mơ ước…

Ba tôi cũng mất sớm như ba anh nhưng mẹ tôi đã đi bước nữa. Một đàn em nheo nhóc ra đời nên cuộc sống của mẹ và dượng thật vất vả. Chính vì vậy mà tôi đã phải bươn chải một mình để tự lớn, tự học thành người khi mới 15 tuổi. Tôi vất vả từ bé, lại xuất thân từ ruộng vườn nên không thể có được cái cốt cách cao sang của những nhà quyền quý. Có lẽ đó là lý do mà mẹ anh không chấp nhận tình yêu của chúng tôi.

Tôi còn nhớ rõ, lần đầu tiên anh đưa tôi về thăm nhà. Nhìn nét mặt lạnh lùng của mẹ anh, tôi đã thấy bất an. Nhưng anh động viên: “Mẹ anh bề ngoài như vậy nhưng trong lòng rất ấm áp. Đối với mẹ, anh là số một”. Lần thứ hai, thứ ba, tôi đến có khi được mời lại ăn cơm, tôi cũng muốn cùng vô bếp nấu nướng với mọi người nhưng mẹ anh gạt đi: “Cháu cứ ngồi chơi, chuyện bếp núc có người giúp việc làm”.

Thật sự tôi không thấy gần gũi, ấm áp khi ở bên cạnh bà dù tôi đã hết sức cố gắng. Khi tôi nói điều này với Nam thì anh lại động viên: “Em thương anh thì cố gắng một chút. Tính mẹ như vậy là do trước đây đã quá vất vả, một mình thờ chồng, nuôi con, phải chống chọi với đủ thứ khó khăn, cám dỗ”.

Và tôi quyết định rời xa anh, rời xa người phụ nữ khắc nghiệt ấy trước khi Nam trở về. (Ảnh minh họa).

Tôi lại nghe anh, lại cố gắng tìm đủ mọi cách để yêu thương, để hòa nhập… Nhưng dường như tôi đã không có phương pháp đúng để xóa đi khoảng cách với người phụ nữ đầu tiên của người yêu mình.

Cho đến hôm nghe Nam báo tin bà bị bệnh trong khi anh đang đi nước ngoài, tôi nghĩ có lẽ đây là cơ hội tốt để tôi đến thăm hỏi, chăm sóc bà nhằm hóa giải những lạnh lùng, ngăn cách. Thế mà, sự nhiệt tình của tôi đã bị dội một gáo nước lạnh. Thậm chí, tôi còn cảm nhận được sự khinh miệt của bà đối với gia đình tôi…

Nghèo đâu có phải là một cái tội? Tôi đã nghe nhiều người nói điều đó và thấy hoàn toàn đúng. Mẹ và dượng tôi rất nghèo, nghèo đến nỗi không thể chăm lo cho các con đầy đủ nhưng đứa nào cũng được học hành, không đứa nào trở thành đầu trộm đuôi cướp thì tôi có quyền tự hào đứng thẳng để sống chứ? Chẳng lẽ nghèo thì không có lòng tự trọng hay sao? Hà cớ gì tôi phải nhún nhường, quỵ lụy trước mẹ anh; một người luôn tự cao, tự đại bởi cái danh vị suốt đời thờ chồng, nuôi con?

Và tôi quyết định rời xa anh, rời xa người phụ nữ khắc nghiệt ấy trước khi Nam trở về. Thế nhưng nghĩ là một chuyện, còn làm lại là một chuyện khác.

Tôi thật sự không muốn mất anh, mất một người đàn ông mà mình biết chắc đó là người rất đáng để trao thân, gởi phận. Nhưng tôi cũng không muốn chung sống với người phụ nữ ấy trong một mái nhà, thậm chí phải giành giật với bà một người đàn ông…

Tôi không muốn chọn lựa giữa hai người cũng không muốn họ phải chọn lựa giữa tôi và một người thương yêu nhất của mình.

Có lẽ, tốt nhất là tôi nên rời bỏ cả hai...
Theo: NLĐ

Thứ Ba, 2 tháng 4, 2013

Có ai khốn nạn hơn chồng tôi!

Đấy, rõ chưa. Nó ngang nhiên đi với trai trước mặt chồng. Loại chân ngắn còn mất nết”, Minh nói với theo bóng vợ đang khuất dần...

Châu tin và tha thứ cho chồng, dù trong lòng đau như cắt (Ảnh minh họa).

Nghe giọng chồng ngà ngà hơi men nhưng có vẻ hả hê, thấu hiểu sự đời, Châu có cảm giác như đang bị xát muối vào tim. Cũng chẳng phải cô bất ngờ gì, bởi thỉnh thoảng Minh – chồng cô vẫn thốt ra những lời chua ngoa thế, nhưng “chân ngắn một mẩu” thì còn ai vào đây nữa, ngoài cô.

Ngày mới cưới nhau, Minh vẫn hay gọi cô là “chân ngắn”, Châu tự ái ra mặt, nhắc chồng không được gọi thế. Minh nửa đùa nửa thật: “Thì ngắn chứ dài với ai, ừ thì gọi chân dài”.

Châu cưới Minh khi cái bụng đã lùm lùm. Lúc ấy, anh mới 25 tuổi, công việc chẳng đâu vào đâu, tính lại ham chơi nên chưa muốn lấy vợ. Nhưng biết chuyện cô mang bầu, bố mẹ Minh ép anh phải cưới vì “người cùng làng, để con người ta thế thì làm sao ngẩng mặt lên được”.

Sinh con xong được vài tháng, Châu gửi con cho ông bà ngoại, hai vợ chồng lên thành phố tìm việc làm. Đợi việc lâu, mà lại cần tiền, xin được việc gì cô cũng làm hết. Ngoài 8 tiếng làm nhân viên kho, Châu còn nhận thêm việc về nhà làm tối. Suốt 3 năm như thế, lắm lúc nhớ con, Châu cố nuốt nước mắt vào trong để kiếm tiền nuôi con. Sau đó, cô cũng xin được làm nấu ăn cho một công ty may khá lớn, đúng với bằng trung cấp nấu ăn cô đã học. Minh thì công việc bập bõm, làm được vài tháng lại nghỉ. Mọi chi tiêu của gia đình, từ tiền ăn uống cho đến tiền mua sữa cho con, một mình Châu xoay sở. Nhiều lúc quá mệt mỏi vì thiếu thốn, phải vay mượn tiền nong, nhưng cô vẫn cố, vẫn động viên chồng.

Vậy mà Minh đã giáng một cú đau đớn cho Châu khi dẫn gái về chính căn phòng trọ chật chội mà hai vợ chồng tá túc, đúng khoảng thời gian anh thất nghiệp. Cô sẽ không phát hiện ra chuyện chồng cặp bồ nếu không có lần bị đau bụng và được An - người đồng nghiệp, đưa về nhà. Vừa đau đớn, vừa xấu hổ vì cả An cũng tận mắt chứng kiến cảnh chồng cô đang ôm ấp gái lạ.

Lần ấy, Minh vội vã đẩy cô gái kia ra khỏi nhà, rồi kéo vợ vào, đóng cửa xin lỗi. Anh thề sống thề chết đây là lần đầu tiên, hai người cũng chỉ mới đến mức ôm ấp chứ chưa đi quá xa, rằng anh buồn bã, chán nản quá mà cô kia cứ tấn công nên trót xiêu lòng… Châu tin và tha thứ cho chồng, dù trong lòng đau như cắt.

Đến khi con bị ốm, cô phải nghỉ việc về quê 1 tuần, Minh thì mới xin được việc nên Châu không dám bảo chồng về cùng. Cô trở lại thành phố vào một tối muộn chủ nhật, sau 7 ngày mất ngủ vì chăm con, người gầy sọp đi, da dẻ xanh rớt. Từ bến xe xuống, đang định bắt xe ôm thì Châu lại gặp An và anh ngỏ ý đưa cô về. Đến nơi, cửa phòng trọ khóa ngoài, cứ tưởng chồng đi đâu, cô loay hoay mở được cửa thì cũng là lúc chồng cô và cô gái kia (Châu vẫn nhớ rõ vẫn là cô gái lần trước) đang cài vội cúc áo.

Không giữ được bình tĩnh, Châu làm ầm lên, cả khu trọ cùng biết. An can ngăn, khuyên hai vợ chồng từ từ nói chuyện thì Minh hằm hằm quát: “Anh biết gì mà nói, anh là chồng nó hay tôi mà dính nhau chặt thế nhỉ, lúc nào cũng thấy có mặt?”. Châu lao vào tát chồng một cái, ngay sau đó, cô cũng nhận được một cú tát đau điếng của chồng. Quá hoảng loạn, Châu lên xe An, nhờ anh chở đi.

Minh đã giáng một cú đau đớn cho Châu khi dẫn gái về chính căn phòng trọ chật chội mà hai vợ chồng tá túc. (Ảnh minh họa).

“Đấy, rõ chưa. Nó ngang nhiên đi với trai trước mặt chồng. Loại chân ngắn còn mất nết”, Minh nói với theo bóng vợ đang khuất dần. Thấy những người cùng xóm trọ ngán ngẩm xì xào, Minh sừng sổ: “Nhìn cái gì, việc của các người đấy mà nhìn”.

Hơn 1 tháng chuyển ra ở cùng một chị làm cùng công ty, Châu chẳng cần biết chồng sống ra sao. Lần này, cô đã xác định chấm dứt với Minh. Minh có gọi điện xin lỗi vài lần nhưng Châu không trả lời. Sau mỗi lần ấy, cô lại nhận được tin nhắn: “Hay là mải mê với thằng đấy quên hẳn chồng rồi? Chắc phải nhờ thằng đấy thì mới được thăng chức chứ gì?”, “Sao thằng đấy nó không biết nhìn à, chân ngắn mà cũng đâm đầu vào?”…

Càng ngày, nỗi căm hận trong Châu càng đầy thêm. Cô hối hận vì đã lấy nhầm chồng, đã trao yêu thương và cố gắng làm lụng vì một kẻ vô đạo đức. Châu cũng cho bố mẹ biết cô sẽ ly hôn và nuôi con một mình.

Biết chuyện, bố mẹ Châu có khuyên nhủ nhưng rồi để cô tự quyết định. Đến khi định về quê giải quyết chuyện thì bố mẹ Minh hết lời can ngăn, xin cô tha lỗi cho Minh và nghĩ đến con, đến tình thông gia, hàng xóm mà bỏ qua. Cô không biết phải giải quyết ra sao, khóc như mưa trước mặt người lớn.

Chắc bố mẹ Minh cũng có gọi con trai về giáo huấn nên sau lần ấy, Minh sang tận nhà bố mẹ vợ xin lỗi, rồi đến đón vợ về phòng trọ. Châu về với chồng mà không nguôi đau đớn. Cứ nghĩ đến chuyện chồng ngoại tình, rồi những lời nói đặt điều kia mà cô không khỏi suy nghĩ.

Bẵng đi một thời gian, Châu thấy Minh tu tỉnh thật, chăm chỉ đi làm, về nhà sớm giúp vợ việc nhà, nhưng công việc vẫn bập bõm, lương lậu không nuôi nổi thân.

Cho đến một buổi tối đi làm về muộn, Châu đã nghe được cuộc chuyện trò của chồng và anh bạn thân cùng quê đang ngồi nhậu trong phòng. Giọng cả hai đều đã ngà ngà. Anh bạn đang huyên thuyên kể chuyện cô bạn cùng lớn cũ, trước xấu quá mãi mới lấy được chồng mà giờ chồng con, nhà cửa đề huề, nghe nói rất giỏi nên kiếm được nhiều tiền lắm, lại còn chuẩn bị mua ô tô. Chưa dứt lời thì Minh chêm vào: “Cái giống đàn bà chân ngắn một mẩu, mặt nhìn phát hãi mà lại kiếm được nhiều tiền á? Không “nằm ngửa” ra thì có mà chuyện lạ có thật à? Không có đâu ông ơi… Đừng có dại mà tin mồm chúng nó. Chẳng lẽ nó lại kể với ông là nằm với thằng nọ, thằng kia để xin tiền à, có mà điên, mở mắt ra đi ông ạ!”…

Châu đau đớn, quay xe bỏ đi, cô chua xót: “Trời, có ai khốn nạn hơn chồng tôi? Vì anh ta khốn nạn nên anh nghĩ người khác không bao giờ tử tế...”.
Theo: TTVN

Bài đăng phổ biến