Chủ Nhật, 1 tháng 7, 2012

Tên miền quốc tê, Khổ vì cái… “đuôi” không phải Com

Đại diện một doanh nghiệp đã từng bị nhái tên miền trong không gian ảo cho biết bước sang năm 2012, việc đầu tiên ông làm là sẽ thuê một bộ phận IT chăm sóc vấn đề tên miền của doanh nghiệp. Theo đó, ông sẽ cho bộ phận này rà soát và tìm cách đàm phán để mua lại tên miền mang thương hiệu của doanh nghiệp ông sao cho “đủ bộ sưu tập”, để không còn ai “có cửa” làm mưa làm gió trên… thị trường ảo bằng tên thương hiệu mà doanh nghiệp ông đã đăng ký bảo hộ, nhưng ông lại không làm gì được vì “nó có cái… đuôi khác”.



Nghe rõ là… lẩm cẩm, nhưng hóa lại đó là trường hợp khá thông thuộc, phổ biến với rất nhiều doanh nghiệp. Thông thường, khi đăng ký tên miền (domain), nhiều doanh nghiệp Việt Nam thường lấy đuôi .vn là tên miền quốc gia để xác định xuất xứ, lãnh thổ. Một số doanh nghiệp đăng ký song song hai tên miền đuôi .vn và com.vn, tên miền đầu đã đảm bảo xuất xứ, tên miền sau vừa đảm bảo xuất xứ vừa đảm bảo tính “toàn cầu”. Nhưng không phải doanh nghiệp nào cũng tính toán “đủ bộ sưu tập”, và muốn tính toán để đăng ký đầy đủ các… đuôi cũng không dễ. Đó chính là kẻ hở để các “thương hiệu tặc” tấn công những tên miền của các doanh nghiệp nổi tiếng. Đòn tấn công rất đơn giản: Chỉ cần đăng ký một tên miền đuôi .com - là đuôi tên miền thường được miễn phí, được hưởng những ưu đãi khi xuất hiện tra cứu trên Google và trên các dịch vụ seach internet khác – cộng thêm phần tên thương hiệu giữ nguyên. Lập tức tên miền “nhái” đã có thể hiển thị song song, thậm chí hiển thị trước nhất trên Google, khi từ khóa tìm kiếm xuất hiện. Đòn tấn công này vừa thông dụng, rẻ tiền, mà lại rất hiệu quả và các doanh nghiệp hầu như không làm gì được. Hoặc, một cách khác là vẫn giữ nguyên tên đó, đuôi đó, chỉ cần thêm một dấu gạch trên, dưới, ngang, giữa, hoặc thêm một ký tự tắt…, là đã có một “khai sinh” y hệt nhưng vẫn được cho là “khác biệt” mà các doanh nghiệp dù được “bảo hộ” cũng chỉ biết… kiện củ khoai.



Mobifone, một thương hiệu viễn thông được Roland Schatz, CEO Tập đoàn Truyền thông quốc tế Media Tenor, đánh giá là thương hiệu hàng đầu tại Việt Nam, là một trường hợp bị tấn công điển hình theo cung cách này. Nếu gõ Mobifone, trên Google sẽ xuất hiện 2 tên miền đuôi com.vn và đuôi .vn dẫn đến trang chủ Mbifone, và một tên miền đuôi .com dẫn đến… trang chuyên bán nội thất, rèm cửa của doanh nghiệp Hàn Quốc. SJC, thương hiệu vàng miếng chiếm hơn 80% thị phần vàng miếng Việt Nam và hiện đang trên đường chuyển đổi thành thương hiệu vàng quốc gia SBV, cũng bị một doanh nghiệp của Mỹ chuyên về Tư vấn kỹ thuật (cũng có tên là SJC) cắt đuôi .vn, chỉ giữ lại đuôi .com. Nhiều người tiêu dùng lấy làm “đau khổ” vì mỗi lần muốn vào trang SJC để tra cứu giá vàng, đã phải mấy thời gian thoát ra khỏi trang chuyên về dịch vụ hosting, dịch vụ thiết kế web của Mỹ này. Những ai không rành về internet, sau những vụ tốn kém thời gian như vậy thì mất luôn cả “cảm hứng” và sự tin cậy về việc tra cứu thông tin trên mạng. Một số người cũng tự đặt câu hỏi là không biết liệu thương hiệu vàng SJC có biết và quan tâm đến việc này không, hay tới đây khi đã chuyển thành vàng miếng SBV, thì SJC sẽ yên tâm nhẹ gánh vì sẽ không còn phải chịu cảnh “chung tên” trên ngôi nhà mạng cùng một “anh” có domain tương tự ở cách nửa vòng trái đất? Người “nhiều chuyện” còn đặt vấn đề ngược là không biết “anh” SJC của Mỹ có biết có một “anh” SJC của Việt Nam trùng tên với mình trong cùng một cú click chuột ?…

Cuộc cách mạng tên miền internet



Theo Icann, khoảng 120 doanh nghiệp và tổ chức đã tỏ rõ sự quan tâm và Icann hy vọng sẽ có khoảng 300-1.000 tên miền được đăng ký trong đợt đầu.



Dùng chính tên thương hiệu của doanh nghiệp làm tên miền sẽ không còn là điều ước nữa. Nó sẽ trở thành hiện thực từ năm 2012.

Để các trang web của mình trở nên dễ nhận biết hơn, các doanh nghiệp và tổ chức có thể thay thế đuôi “.com” hay “.fr” bằng “.canon” hay “.paris” tùy theo ý mình. Đây là sự thay đổi mang tính chất lịch sử song còn gây nhiều tranh cãi.

Phát pháo từ Icann

“Ngày 20.6 vừa qua có thể sẽ được ghi vào lịch sử như là ngày internet thay đổi một cách sâu sắc”. Đó là đánh giá chưa đầy đủ của Icann, tổ chức quản lý số liệu và tên miền internet, về tác động của cuộc cải cách internet được thông qua ngày 20.6 tại Singapore. Theo đó, kể từ năm 2012, các doanh nghiệp tư nhân có thể sở hữu đuôi miền internet của riêng mình thay cho “.fr” hay “.com”.

Các địa chỉ internet này giúp mọi người tiếp cận với các trang web dễ dàng hơn, không cần phải vào các địa chỉ IP của máy chủ, vốn là những dãy số khó nhớ. Ví dụ, với địa chỉ www.lefigaro.fr của báo Le Figaro, người quản trị website này có thể thêm vào dữ liệu mà họ muốn, chẳng hạn như golf.lefigaro.fr hay iphone.lefigaro.fr. “Lefigaro” là tên miền đã được đăng ký với tổ chức phụ trách đặt tên miền Afnic, quản lý đuôi “.fr” của Pháp.

Trong khi các phần đầu của một trang web có thể do mỗi người tự chọn thì phần đuôi lại bị giới hạn. Hiện nay, có khoảng 300 tên miền internet cấp 1, thuộc về từng nước như “.fr”, “.de” hay tên miền chung như “.com”, “.net” do các tổ chức tư nhân quản lý.

Dưới áp lực của các cuộc vận động hành lang với mong muốn làm phong phú thêm các tên miền trên internet, Icann đã cho phép thêm 14 tên miền mới kể từ năm 2000 như “.xxx” dành cho các trang web đen hay “.mobi” dành cho các trang web về dịch vụ di động.

Song cho tới thay đổi lớn ngày 20.6 vừa qua thì doanh nghiệp tư nhân và các tổ chức mới bắt đầu được quản lý tên miền của chính mình. Cụ thể, điều này có nghĩa Canon được phép sở hữu tên miền “.canon” và quản lý mọi trang web tùy ý, cùng với đó là tên miền cấp 2 dành cho mỗi sản phẩm của doanh nghiệp này.

Ai hưởng lợi đầu tiên?

Các tổ chức muốn sở hữu tên miền dạng này có thể nộp hồ sơ đăng ký cho Icann kể từ ngày 12.1.2012. Đợt tiếp nhận đầu tiên này sẽ kéo dài trong vòng 90 ngày. Những hồ sơ đầu tiên sẽ được xét duyệt vào cuối năm 2012 và tên miền mới sẽ ra mắt vào đầu năm 2013. Thành phố Paris đã dự tính đăng ký tên miền “.paris”.

Theo Icann, khoảng 120 doanh nghiệp và tổ chức đã tỏ rõ sự quan tâm và Icann hy vọng sẽ có khoảng 300-1.000 tên miền được đăng ký trong đợt đầu. Các ứng viên chủ yếu mong muốn gìn giữ thương hiệu của mình. Nhưng một số khác lại quan tâm đến các tên miền có tính phân loại như “.bank” (ngân hàng).

Việc tự do hóa tên miền có vẻ là cơ hội kinh doanh tuyệt vời của Icann, cho dù tổ chức phi lợi nhuận này phủ nhận việc này. Các doanh nghiệp muốn đăng ký phải nộp đến 185.000 USD và sau đó là phí duy trì 25.000 USD/năm.

Icann hy vọng sẽ hạn chế được việc lạm dụng đăng ký tên miền vì mức phí cao và thủ tục phức tạp (phải hoàn thành hồ sơ dài gần 200 trang). Theo Le Figaro, các nhà quản lý tên miền mới còn phải chấp nhận có một khoảng thời gian chờ để các doanh nghiệp được ưu tiên mua lại tên miền thương hiệu của họ. Nhưng mỗi lần như thế, họ đều phải trả tiền cho Icann.

(Theo Le Figaro)

Tên miền quốc tế, doanh nghiệp Không nên chậm chễ

Tên miền “đẹp” như nhà mặt tiền phố cổ, cái sự ví von này quả là đúng ở thời điểm này. Đăng ký một tên miền chỉ mất vài USD, duy trì nó cũng chỉ mất vài chục USD/năm, nhưng khi bị mất mà muốn “chuộc” lại thì giá trị tên miền có thể lên đến vài chục, vài trăm nghìn, thậm chí cả triệu USD mà chủ sở hữu chưa chắc 100% chuyển nhượng lại đã không còn xa lạ. Đến nay câu chuyện tên miền là vấn đề đã cũ nhưng vẫn luôn có tính thời sự, bởi theo các chuyên gia hiện vẫn còn rất nhiều doanh nghiệp thờ ơ với thương hiệu của mình trên “mảnh đất Internet” nên việc mất tên miền chỉ là vấn đề thời gian.

Bkav đã thẳng thắn chia sẻ và không giấu giếm về bài học đáng giá của mình, nó là hồi chuông cho tất cả các tập đoàn, tổ chức, doanh nghiệp, cá nhân tại Việt Nam. Sự chậm chân hay dửng dưng với thứ “tài sản vô hình” nhưng vô cùng giá trị không chỉ gây ra hệ lụy sẽ mất rất nhiều tiền mà còn bị mang tật. Các loại chi phí dành cho đăng ký, duy trì tên miền trong nước lẫn quốc tế không phải là một con số quá lớn so với việc bỏ thời gian, công sức, tiền bạc để thương lượng mua lại tên miền thuộc chủ sở hữu khác; hoặc tiến hành các thủ tục pháp lý liên quan để lấy lại tên miền để bảo vệ thương hiệu. Ngoài ra, không những sở hữu tên miền quốc gia, việc lựa chọn đúng và đăng ký sớm, kịp thời để sở hữu nhiều tên miền quốc tế, cần thiết phải đăng ký một vài tên miền phổ biến có khả năng xảy ra tranh chấp theo hình thức “bao vây” để giữ thương hiệu là yêu cầu cấp thiết đối với bất kỳ ai.

Tên miền quốc tế, Cuộc đuổi bắt không có đích ?

Đến nay đã có quá nhiều bài học xoay quanh việc bị mất tên miền khiến ý thức trong việc nhanh chóng sở hữu những tên miền quốc tế được nâng cao trong cộng đồng các doanh nghiệp Việt Nam để hướng phát triển thương hiệu trong tương lai không gặp phải vật cản. Còn với những tập đoàn, doanh nghiệp đã lỡ bị mất thì nay sẽ cố gắng làm mọi cách để những người sở hữu “trả lại tên cho em”. Nhiều chuyên gia dự đoán, chính từ những bài học trong quá khứ, và những diễn biến từ đầu năm đến nay, trong năm 2012 này, không ít các tập đoàn, doanh nghiệp trong nước sẽ tiến hành nhiều cuộc thương thảo để mua lại tên miền quốc tế với dự kiến chi phí không hề nhỏ. Đem một câu hỏi đơn giản là có muốn sở hữu những cái tên quốc tế đáng nhẽ nên có không thì nhận được cái gật đầu của tất cả. Vinaphone, Viettel đều muốn mua lại tên miền của mình nhưng công cuộc này là không dễ. Netnam muốn mua lại tên miền quốc tế “Netnam.com” thuộc sở hữu của một người nước ngoài nhưng quá trình đàm phán vẫn chưa đi tới hồi kết vì giá quá cao cộng thêm sự rủi ro khi đăng ký lại chủ sở hữu.

Giá cả là một vấn đề, và khi bị ép giá thì vấn đề này càng trở nên khó khăn. Người cần thì luôn cần, còn kẻ sở hữu thì “ưng” giá mới thèm bán đã tạo thành một cuộc đuổi bắt mà không biết đích ở đâu. Chưa hết, một số người sở hữu còn sử dụng chiêu trò đó là “nhúng” những dịch vụ nhạy cảm, sản phẩm không liên quan hoặc của công ty đối tác vào nội dung thuộc tên miền sở hữu để “ép” người cần phải mua lại để bảo vệ thương hiệu, uy tín của mình. Ở nước ngoài, “đại gia” như Apple cũng phải bỏ ra con số lên tới 4,5 triệu USD để mua lại “icloud.com”, Facebook đã phải trả tới 8,5 triệu USD để mua lại tên miền “Fb.com”; còn HSBC, Ebay khi đặt chân đến thị trường Việt Nam cũng phải mua lại tên miền “.com.vn” và “.vn” với cái giá không hề dễ chịu để bảo vệ thương hiệu của mình. Nhưng khi hội nhập, hướng phát triển vượt ra ngoài quốc gia, đôi khi cái giá phải trả quá đắt nhưng là đáng giá và cần thiết cho sự phát triển lâu dài.

Tên miền, Bài học đắt giá cho doanh nghiệp

Đầu năm 2012, Công ty An ninh mạng Bkav đã phải móc hầu bao số tiền 2,3 tỷ đồng để mua lại tên miền quốc tế “Bkav.com” từ một công ty của Mỹ đã nhanh chân đăng ký trước từ năm 2001. Ông Nguyễn Tử Quảng, Tổng Giám đốc Bkav cho biết vào thời điểm cách đây hơn 10 năm Bkav không nghĩ tới việc có thể đưa thương hiệu ra toàn cầu, do đó Công ty đã không mua tên miền quốc tế mà chỉ mua tên miền trong nước là “Bkav.com.vn”. Mãi tới năm 1997 Việt Nam mới kết nối Internet, nền kinh tế lại chưa phát triển, trong hoàn cảnh đó doanh nghiệp chưa thể nghĩ đến toàn cầu. Có lẽ đây cũng là lý do mà các thương hiệu khác của Việt Nam đã để mất tên miền quốc tế.

Ông Nguyễn Tử Quảng chia sẻ, khi sản phẩm bắt đầu có thương hiệu, các doanh nghiệp nên mua ngay tên miền quốc tế để tránh phải chi nhiều tiền mua lại sau này, như trường hợp của Bkav. Hiện nay, không ít các “đại gia” là các tập đoàn, công ty lớn của Việt Nam đều bỏ lọt “tên tuổi” vào tay những người khác. Đến cả các công ty hoạt động trong lĩnh vực công nghệ của Việt Nam cũng bị mất tên miền quốc tế. Các tên miền như Viettel.com, Viettel.org, Viettel.net đều thuộc sở hữu của người khác. Viettel.com bị một người ở Mỹ mua từ năm 1997. Cuối năm 2011, chủ sở hữu tên miền Viettel.com đã rao bán tên miền này với giá 1,5 triệu USD. Năm 1995, tên miền quốc tế “FPT.com” đã được một người Mỹ mua và nắm quyền sở hữu đến năm 2012. Từ năm 2001, tên miền VNPT.net thuộc sở hữu của một tổ chức Hàn Quốc, đến tháng 10-2010, tên miền VNPT.com lại tiếp tục thuộc sở hữu của một tổ chức có địa chỉ tại Hàn Quốc. Chưa kể đến tên miền “Mobifone.com” vẫn đang thuộc quyền sở hữu của một cá nhân người Hàn Quốc…

Chưa hết, từ đầu năm đến nay chuyện tên miền lại được “đá” sang lĩnh vực bất động sản, phát triển du lịch quốc tế, các khu resort nghỉ dưỡng... trong xu hướng toàn cầu hóa. Không ít doanh nghiệp đã bỏ hàng tỉ đồng ra để PR, tiếp thị để rút ngắn khoảng cách giữa doanh nghiệp và khách hàng tiềm năng, nhưng lại bỗng dưng… quên mất, hoặc chưa được xem trọng việc xây dựng website quảng bá, mà tên miền nằm ở vị trí mấu chốt. Đối với những nhà kinh doanh lão luyện họ đều coi tên miền quốc tế là chìa khóa lợi hại nhất để khách hàng trên toàn thế giới biết đến dịch vụ, sản phẩm của họ.

Ai cũng có thể mất tên miền

Do trước đây, những tập đoàn, công ty, doanh nghiệp có tiếng ở Việt Nam chỉ đăng ký tên miền với đuôi (.vn), họ đã bị những người khác đăng ký thêm tên miền quốc tế đuôi (.com, .net) vây nên, đến giờ phút này có thể khẳng định ngay, ai cũng có thể bị mất tên, kể cả những “ông lớn” có máu mặt trong kinh doanh, kinh nghiệm đầy mình trên thương trường.

Chẳng nói đâu xa, trong tháng 4 này, một “ông lớn” như Trung Nguyên (Công ty Cổ phần Tập đoàn Trung Nguyên), một thương hiệu mạnh thực sự đã vượt tầm quốc gia vươn ra thị trường quốc tế lại “dính” vào vụ việc của một “cái tên”. Đó là tên miền tiếng Anh của café Chồn - một sản phẩm đặc biệt của café Trung Nguyên bị cá nhân khác đăng ký và “nhúng” nội dung quảng cáo cho thương hiệu café Starbucks nổi tiếng sắp vào thị trường Việt Nam. Trung Nguyên mua “Legendee.com”, nhưng hàng loạt tên miền có thể gây nhầm lẫn thương hiệu liên quan đến Legendee không biết vô tình hay hữu ý đã bị “bỏ rơi”. Và thực tế ngay lập tức đáp lại, một cá nhân đã bất ngờ mua “Legendeecoffee.com”. Khi truy cập vào địa chỉ này, nội dung trong website lại quảng bá cho một loại café khác.

Thực tế, một tên miền dù bị đánh cắp hay bị “nẫng tay trên” cũng đều đem đến cho người đáng nhẽ cần phải sở hữu nó rất nhiều nguy cơ. Ngoài việc ảnh hưởng về uy tín thương hiệu, gây nhiễu, loạn thông tin mà xét về lâu dài sẽ ảnh hưởng nặng nề trên bình diện kinh tế. Biết là vậy, nhưng không ít cá nhân, tổ chức, doanh nghiệp một mặt vẫn khá chủ quan, mặt khác lại coi nhẹ việc sở hữu tên miền sẽ trực tiếp cản trở việc mở rộng đầu tư, tiến ra thị trường quốc tế. Thế mới dẫn đến việc các “ông lớn” như Vinaphone, Mobiphone, Viettel, Công ty An ninh mạng Bkav, Netnam… đều bị mất tên miền quốc tế liên quan đến thương hiệu của mình.

Tên miền doanh nghiệp - Giữ nhà hay mua cả phố?

Truy cập vào legebdeecoffee.com, trang web giống thương hiệu cà phê chồn của Trung Nguyên thì lại thấy hình ảnh quảng bá cho một loại cà phê khác và thông tin chủ sở hữu cũng là một người xa lạ.

Alexander Nguyen, chủ nhân của legendeecoffee.com, cũng là người đăng ký bảo hộ độc quyền thương hiệu Legendeecoffee tại Mỹ. Nếu ông được cấp chứng nhận, Trung Nguyên sẽ vấp phải một rào cản lớn nếu muốn xuất cà phê chồn thương hiệu Legendee vào Mỹ.

Cà phê Legendee được quảng cáo ở nhiều nơi
Trung Nguyên đầu tư cho việc quảng bá loại cà phê chồn này rất nhiều (theo một con số thống kê không chính thức thì chi phí đến nay đã vào khoảng 100 tỉ đồng). Tham vọng đi ra thị trường thế giới cũng không phải là mới mẻ đối với ông chủ của Trung Nguyên, chính vì thế, những vị trí đắc địa có giá thuê từ 25-50 ngàn USD/năm ở sân bay Tân Sơn Nhất đều có biển quảng cáo cho cà phê Legendee. Tuy nhiên, điều ngạc nhiên là Trung Nguyên lại chưa đăng ký bảo hộ độc quyền thương hiệu này tại Mỹ.

Trao đổi với báo chí, những "người trong cuộc" đã nêu rõ quan điểm của mình.

Ông Nguyễn Trọng Khoa - người đầu cơ tên miền legendeecoffee.com:

* Việc Trung Nguyên mất tên miền legendeecoffee.com có liên quan đến anh?

- Đúng. Tên miền legendeecoffee.com do tôi mua và mới bán cho Alexander Nguyen.

* Tại sao anh không bán lại cho Trung Nguyên?

- Ông Đặng Lê Nguyên Vũ không có ý định mua. Trước khi bài báo đầu tiên đưa tin Trung Nguyên bị mất tên miền legendeecoffee.com, tôi đã nhận được điện thoại đề nghị mua lại tên miền từ một người đàn ông lạ. Người này dùng điện thoại bàn gọi cho tôi và xưng là nhân viên của Công ty Cà phê Thu Hà, đặt vấn đề mua lại tên miền legendeecoffee.com. Tôi từ chối. Sau đó, tôi liên hệ Tổng đài 1080 thuộc Bưu điện TP.HCM thì biết đó là số máy của Trung Nguyên.

Tôi mua và bán tên miền legendeecoffee.com là muốn lấy Trung Nguyên để truyền thông điệp về tầm quan trọng của tên miền thương hiệu quốc tế cho các doanh nghiệp khác. Công ty Unilever là một điển hình cho các doanh nghiệp khác học hỏi. Sản phẩm nào của họ cũng đều được công ty đầu tư mua tất cả các tên miền liên quan. Đó là cách họ ngăn chặn những đối thủ muốn lợi dụng tên miền đó để quảng cáo cho họ hoặc bôi nhọ Unilever.

* Việc đăng ký bảo hộ thương hiệu Legend Coffee tại Mỹ có phải anh làm?

- Nếu nói toàn bộ sự việc này là ai làm thì tôi xin trả lời: ”Tôi làm đấy!”, kể cả trước mặt anh Vũ. Nhưng tôi không ép Trung Nguyên để lấy số tiền lớn mà chỉ muốn họ nhìn thấy lỗ hổng nghiêm trọng. Rất tiếc, cách xử lý vấn đề của họ khiến sự việc bị đẩy đi xa hơn.

Alexander Nguyen là người quen của tôi trên mạng. Anh này làm việc cho một hãng công nghệ lớn ở Mỹ và hiểu giá trị của tên miền và bản quyền. Anh hỏi mua lại tên miền này và tôi đã khuyến khích anh đi đăng ký bảo hộ bản quyền. Tôi chỉ muốn các doanh nghiệp khác đừng để bị tương tự như Trung Nguyên khi để các cá nhân, tổ chức nước ngoài đăng ký hết bản quyền thương hiệu, tên miền thương hiệu thì khi đó doanh nghiệp chỉ còn đường sản xuất và bán trong nước, tự cung tự cấp lẫn nhau mà thôi. Trong khi đó, đăng ký bản quyền hoặc mua tên miền rất rẻ.

* Theo anh, còn nhiều doanh nghiệp Việt Nam gặp tình trạng giống như Trung Nguyên không?

- Rất nhiều. Kể cả những doanh nghiệp rất lớn cũng đang gặp trường hợp này. Thậm chí, nhiều tập đoàn bất động sản lớn, có nhiều trung tâm thương mại và khu du lịch lớn còn công khai tên các dự án trong tương lai lên mạng mà không thèm đi mua tên miền trước.

* Theo anh, Trung Nguyên còn đường thoát nào?

- Cách thứ nhất, Trung Nguyên bỏ thương hiệu Legendee Coffee và đặt cho dòng sản phẩm này một cái tên khác. Cách thứ hai, có thể tốt hơn: Trung Nguyên nên xúc tiến sớm việc mua lại tên miền legendeecoffee.com và bản quyền sở hữu thương hiệu Legendee Coffee tại Mỹ, và chắc chắn phải trả một cái giá không thấp. Tôi có thể làm cầu nối giúp Trung Nguyên làm việc với anh Alexander Nguyen nhằm khắc phục vấn đề này.

Bà Phạm Thị Điệp Giang, Phó giám đốc Truyền thông Trung Nguyên:

* Quan điểm của Trung Nguyên về vụ việc này như thế nào?

- Đây chỉ là một dạng quấy rối. Chúng tôi quảng bá cho Legendee Coffee rất nhiều, hình ảnh ở khắp mọi nơi sang trọng, sản phẩm Legendee không đủ để bán. Có thể những điều này khơi gợi lòng tham một số người, khiến họ hành động như thế.

Tuy nhiên, theo đúng Luật Bảo hộ Thương hiệu của Mỹ, phải mất 12 - 18 tháng để xét văn bằng bảo hộ độc quyền thương hiệu. Sau thời gian xem xét, nếu thấy không có vấn đề gì vướng mắc thì cơ quan thẩm quyền mới trao quyền cho người đã đăng ký.

Kể cả khi đã được cấp giấy chứng nhận, người chủ vẫn có thể gặp rắc rối nếu như trong vòng 30 ngày kể từ ngày được cấp giấy có phát sinh vấn đề kiện tụng, khiếu nại, tranh chấp. Trong trường hợp này, chúng tôi hoàn toàn có thể gửi đơn kiện sang Mỹ có khả năng thắng. Chúng tôi có nhiều bằng chứng, ví dụ như những đơn hàng đã bán sản phẩm này trong 2 năm 2009 và 2010.

* Trung Nguyên đã đăng ký bảo hộ độc quyền thương hiệu Legendee chưa?

- Tháng tới Trung Nguyên sẽ được cấp quyền độc quyền thương hiệu tại Việt Nam. Công ty cũng tiến hành song song việc đăng ký tại Mỹ. Chúng tôi đang hợp tác với một số đơn vị tư vấn luật để họ giúp về vấn đề pháp lý. Họ đã có kinh nghiệm cùng chúng tôi đồng hành trong việc đăng ký và lấy lại những thương hiệu nổi tiếng của chúng tôi trên thị trường quốc tế như Trung Nguyên, G7.

* Anh Nguyễn Trọng Khoa và Trung Nguyên tiếp xúc với nhau chưa?

- Chưa hề. Chúng tôi có nhận được thông tin là anh Khoa nói sẽ biếu không tên miền đó cho Trung Nguyên. Nhưng trên thực tế, anh ta đã bán nó. Nếu là một người có thực tâm với thương hiệu Việt như anh ta nói thì có nhiều cách để giúp đỡ, khác với cách đã làm, đó là đi bán và sau đó mới nói thông qua một tờ báo.

* Trung Nguyên có tiếp tục xuất khẩu cà phê sang Mỹ?

- Tất nhiên chúng tôi sẽ tiếp tục xuất sản phẩm một cách bình thường. Chúng tôi đã có tên miền legendee.com, không cần mua thêm những tên miền khác như legendeecoffee.com. Chúng tôi đã xây căn nhà của mình thì phải lo sao cho nó được vững chãi, đẹp đẽ chứ không thể mua cả dãy phố xung quanh chỉ để đảm bảo căn nhà của mình. Đồng thời, chúng tôi sẽ đấu tranh tới cùng để bảo vệ quyền lợi của mình nhằm xác lập quyền sở hữu đối với nhãn hiệu Legendee tại Mỹ và trên thị trường quốc tế.


Nguồn: NCĐT

Bài đăng phổ biến