Một niềm vui bỏ lại phía cánh gió mong manh
vấy ngỡ ngàng vào vùng trời lạnh tanh nồng kí ức
và bóng đêm hoang hoải nằm hát một mình
dệt mộng hoa tàn
mỉm cười cùng khóe mắt rưng rưng
Ngọn đèn đom đóm hư thực
thắp giấc ngủ chẳng bao giờ vuông tròn
ngày ta yêu nhau chật chội trong chiếc bình thấm đầy thổn thức
anh lẳng lặng tựa hai chiều ảo ảnh về lối mòn tắt sáng
dệt mộng hoang hoải
run bàn tay khô tháng ngày nhung nhớ em
Ảo ảnh thấp thỏm nơi mùa nắng mới khai hương
một tiếng vọng chưa ra khỏi vùng trời hôm qua
chẳng thể nào nghe thấy
từ vực sâu phôi phai những cơn đau vỗ giấc
khi tuổi cũ bỏ nguyên anh vết dấu bi hài
như hoàng hôn đang giã từ buồn cỗi
hoang hoải tìm em nơi góc rừng cuối Thu
Cơn chiêm bao dát sáng
kẻ du ca tự ngày cũ bước qua khuôn mặt khác
vịn chặt tiếng guitar ngắt khúc
bản nhạc quen lướt bằng nỗi bơ vơ vạn dặm
gió trở mình chan nước mắt đêm mơ
rắc mỗi cung đường từng trái đắng hoang mang
Nơi kỉ niệm vụng dại trên gót chân nông nổi
anh đứng đó che mưa qua thời gian
tìm em giữa tường rêu vừa nhai nốt tàn tro ám ảnh
cho bờ môi thổn thức đang thì thầm ngắt bóng
thức dậy những nụ hoa ngày cũ...
M.Hải 31/1/201
Không có nhận xét nào:
Đăng nhận xét